𝕧𝕞𝕚𝕟 ☆ 𝐟𝐫𝐢𝐞𝐧𝐝𝐬 | hoàn |
jimin và taehyung là "friendzone".…
jimin và taehyung là "friendzone".…
người yêu bị trúng lời nguyền cục súc.…
Vì trong mắt Jaeyun, Sunghoon làm gì cũng đáng yêu💙Written by virgogous…
Đa Hân là Kẻ Hầu trong NhàLưu Ý:Chaeyoung và Tzuyu lớn hơn DahyunĐây là truyện lấy cảm hứng của ngày xưa nhưng vẫn sẽ có 1 số từ của hiện tại mình không chắc chắn 100% là cách nói từ ngữ của người xưa…
trouvaille - vì gặp được những điều tốt đẹp nhỏ bé trong cuộc sống mà cảm thấy hài lòng.-imvuxx.…
Tác giả: Nam Tri Bắc…
Cuộc tình nào chẳng có bắt đầu và kết thúc?Chỉ nên xem là kết thúc nó như nào thôi...…
Fic này mình sẽ cố gắng viết chân thật nhất có thể, nội dung xoay quanh cuộc sống showbiz của 2 anh chị, mong mọi người sẽ đón nhận.…
tác giả: imventvề đại ca bố đời choi soobin và hội trưởng hội sinh viên láo lếu choi yeonjun choi soobin x choi yeonjun text; lower case ❗fic chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả❗️…
Một câu chuyện về mối tình và cuộc sống hàng ngày của soviet và nazi -Xin đừng mang truyện của tôi đi khi không có sự cho phép-Bất cứ bản nào chuyển ver cũng cần xin ý kiến của tôi trước-Cre ảnh bìa : Kuma cơm trứng ( Pinterest )…
Với niềm đam mê và yêu thích với cp Băng Viên, tui không nhịn được mà lại viết thêm nữa rồi...🤡…
* Phản Thẩm Viên* Phản văn không giống nhân văn* Đối Thẩm Viên không hữu hảoLại danh luận hệ thống đột nhiên ra trục trặc.…
Thẩm phong chủ dạo gần đây cảm thấy không khoẻ cho lắm...Lưu ý: tính cách nhân vật có thể OOCThể loại: ngọt,có chút ngược, HE, sinh tử văn…
Tình yêu là sự thù hận, chở che, hạnh phúc thậm chí là đau khổ ấy vậy mà mọi người vẫn sẵn sàng đâm đầu vào…
* Bộ truyện lấy bối cảnh ở miền quê Việt Nam, cụ thể là quê tui =)))))))💙Written by virgogous…
Xin chào, đây là tác phẩm đầu tay của emvinu.'Khi 17 và 20' là câu chuyện được mình viết dựa trên khoảnh khắc yêu đơn phương thời tuổi học trò của mình khi mình năm 14 tuổi (bây giờ mình đã 20). 14 tuổi mình đã từng thích một bạn học - là bạn cùng bàn với mình khi ấy. Tuy rằng bây giờ không còn thích nữa, nhưng nếu cho mình quay lại thời điểm đó, mình vẫn chọn thích bạn ấy thêm 1 lần nữa, còn nói cho bạn ấy biết hay không thì mình cũng không biết nữa..Hiện tại là 6h sáng ngày chủ nhật, sau bữa ăn nhậu cùng bạn bè tối qua, mình đã nghĩ về bạn ấy (vì tối qua các bạn nhậu đã nhắc đôi chút về bạn ấy với mình), chỉ là đột nhiên bây giờ, sau khi tiễn các bạn iu ai về nhà nấy, mình có chút nhớ về khoảng thời gian đó cùng với bạn ấy thôi.Và rồi tự nhiên mình nghĩ, nếu như mình và bạn ấy không thể đến được với nhau (vì mình thích đơn phương người ta á), vậy nếu mình viết câu chuyện này của mình cho OTP của mình là minwon, và cho anh Min Cún và anh Mèo Nu một kết thúc khác đời thường một chút, nó có hậu một chút, và nó đẹp thêm nhiều chút, thì có được không?Mình không biết nữa, nhưng nếu không thử thì sao biết được. Mọi người có muốn thử cùng mình không? Hãy đón chờ 'Khi 17 và 20' cùng emvinu nhé..p/s: mình đã suy nghĩ có nên để là 'Khi 14 và 20' không, nhưng mình thấy khi ấy thì có vẻ hơi nhỏ tuổi, khoảng cách từ 14 đến 20 cũng khá xa nữa nhỉ =)) thôi thì cho các anh lớn thêm một chút, 17 tuổi nha? Người ta thường nói, tình yêu năm 17 tuổi có thể là tình yêu đẹp nhất tuổi học trò đó.…
Khi hệ thống biến mất, Lạc Băng Hà không còn là nam chủ kim thân bất hoại, Thẩm Thanh Thu dự cảm không lành, và chuyện gì đáng sợ nhất cũng sẽ xảy ra...Một màn ngược luyến tàn tâm hứa hẹn sẽ khiến bạn hận không thể đánh chết người viết. Let's go!*P/s: Cái này tôi đăng cả lên Group Facebook "Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện" nên đừng ngạc nhiên khi thấy nhé!…
Nguồn ảnh bìa: https://www.facebook.com/groups/456364585267397/permalink/991501651753685/Truyện đời thường pha chút tình cảm nên sẽ không có đánh nhau. Truyện kể về cậu nhóc Việt Nam. Từ khi sinh ra cậu đã bắt đầu có kí ức. 6 Tháng tuổi kí ức kiếp trước của cậu ùa về nhờ đó mà cậu mới biết được đây là thế giới trong sách. Để ngăn chặn cái chết của chính mình, cậu quyết định sẽ ngăn chặn nguyên nhân khiến cậu chết sớm như vậy. Đọc truyện để biết thêm nội dung nhé.Và hơn hết...ĐỪNG TIN VÀO MÔ TẢ…