Gia đình họ Lê là một gia đình đặc biệt đông con. Họ có một cậu con trai ruột, là đứa con duy nhất do chính họ sinh ra. Ngoài ra, với tấm lòng rộng mở và yêu thương, họ đã nhận hai mươi chín người con trai nuôi và mười một người con gái nuôi về chăm sóc và nuôi dưỡng như con ruột trong nhà. Như vậy, tổng cộng nhà họ Lê có bốn mươi mốt người con, gồm cả con ruột và con nuôi, tạo thành một gia đình vô cùng đông đúc và ấm áp.---------------------…
Đây là truyện ngắn thôi không áp dụng với người thậtỞ đây chỉ có Quang Hùng nằm dưới vậy nên ai thích thì mình mời đọc, không thích thì hãy nhẹ nhàng rời đi ạĐây là AllxQuang Hùng tuyệt đối không đụcCảm ơn mọi người đã đọc😘…
Trường Trung Học Say Hi là một ngôi trường cao cấp. Học sinh ở đây đều là những thiên tài, con nhà quý tộc. Nhưng ở đây lại che giấu một bí mật vô cùng to lớn…
Đăng Dương x Quang Hùng*100% khác bên ngoài đời thật*không có ý toxic hay gắn ghép 1 ai bên ngoài đời thật*trí tưởng tượng, mơ mộng trong giấc mơ ngày .3…
Có những mối duyên, mờ nhòe như ánh sao cuối trời - không đủ sáng để soi đường, nhưng đủ lâu để người ta không thể nào quên.Cậu đến vào một ngày trời trong. Gió lùa qua kẽ lá. Ánh nắng rơi xuống mái tóc ai như từng giọt ký ức chạm vào ngực trái.Chỉ là một cái nhìn. Nhưng lồng ngực chợt thắt lại như đã đánh rơi ai đó ở một kiếp rất xa.Có người sinh ra để nhớ, dù chẳng còn điều gì để giữ.Có người hiện hữu để rồi biến mất - như sao, như gió, như giấc mơ vừa chớm đã tan.Thế giới này không đủ níu giữ một linh hồn sinh ra từ hoài niệm và kí ứcAn mờ dần, từng chút một - như ánh sao mờ trên bầu trời trước bình minh An không phải là người của thế giới này.Cậu là ký ức dang dở của chính HùngMột linh hồn quay lại để hoàn tất một lời yêu chưa kịp nói.Thứ tình cảm xuất phát từ một tiếng vọng của một kiếp người Và khi ký ức gọi tên, liệu người có quay đầu?Ánh Sao Mờ là bản tình ca dịu dàng của thanh xuân, đan giữa thực tại và mộng tưởng, giữa những điều chưa kịp nói và những vệt sáng vẫn âm thầm cháy trong tim người ở lại.Một chút dịu dàng. Một chút tiếc nuối. Và một lần chạm nhẹ vào vết thương mang hình dáng một người ta thươngMãi mãi và vô tận…