By : Makira ZeroThể Loại : Yuri, Romance, Ecchi, Futanari, 18+, Three Some, ...Tiến Độ :「Hoàn Thành」Quyển này là bao gồm nhiều Otp khác nhau từ trong game cho đến các tranh luận trên mạng xã hội. Tôi đều sẽ xem xét rồi viết.Nhưng đổi lại tất cả đều là OneShot cả.Chỉ vậy thôi.Lưu Ý : Tác Phẩm chỉ ra chap mới nếu Tác Giả nổi hứng hoặc thiếu đường.「+」 Thế nên các bạn có thể Comment các Otp hay các con thuyền nào các bạn thích. Tôi sẽ xem xét rồi viết về nó.…
Oải hương xinh đẹp kiều diễm.Oải hương mạnh mẽ tràn trề.Oải hương gồng mình.Oải hương cạn kiệt.Oải hương héo tàn.Oải hương rơi rụng.------------------Sai lầm của bọn họ chính là khiến cho oải hương đau khổ. Đến khi bản thân nhận ra điều đó thì mọi chuyện đã lỡ mất rồi. Phải làm sao đây khi oải hương thường xuyên tránh né bọn họ.Phải làm sao để oải hương có thể mỉm cười với họ như lúc trước.------------------Thể loại: fanfiction, đam mỹ, NP, tống, ngược công, bám đuôi, trung khuyển công x lạnh lùng, tránh né thụ.Couples: Eishi x Soma, Kojirou x Soma, Asahi x Soma, Isshiki x Soma, Hayama x Soma, Ryo x Soma, Asano(nhân vật đồng nhân thế giới 1) x Soma, Hiyoshi(nhân vật đồng nhân thế giới 2) x Soma, Erima(nhân vật đồng nhân thế giới 3) x Soma, Kin(nhân vật đồng nhân thế giới 4) x Soma.Tác giả: Kim_JoonJinTình trạng: Đang tiến hành.…
Book cover by Bún Cá Ốc, do not use without permission!Học viện Ẩm Thực Tootsuki, ngôi trường nổi tiếng hàng đầu Nhật Bản với tỉ lệ đỗ tốt nghiệp trên dưới 10%, là nơi mà hàng loạt những vị đầu bếp được mệnh danh là nghệ nhân trong lĩnh vực nấu ăn của chính mình. Nghe qua thì có vẻ hào nhoáng là vậy, nhưng thực chất những "trận chiến" diễn ra trong nhà bếp của họ đều khốc liệt đến không tưởng. Kiera Jezebel, xuất thân từ VAI - Victory Achievement Institute, vốn là một học viện đầu bếp khá nổi danh ở vùng Tây Nam xứ Úc, theo gia đình chuyển đến Nhật Bản sinh sống, tuy thuận lợi vượt qua được bài thi đầu vào của Tootsuki nhưng lại bị sắp xếp vào thế hệ 92, chênh lệch một năm so với tuổi của cô. Đó cũng là lý do cho thân phận và sự xuất hiện ẩn dật của cô gái trực thuộc xứ sở Kangaroo, và những học sinh khác cùng thế hệ đang cùng nhau khám phá ra bí ẩn đằng sau đó!~ Một ranh giới, giữa hai màu ẩm thực. Thể loại: Harem, không phân biệt nam nữ. H, nhiều hay ít phụ thuộc vào độ điên của tác giả. Không phải thuần ngọt văn, rất nhiều conflict. "Ở đây không có Mary Sue, ở đây chỉ có Marry Me." Kiera Jezebel with her life remains a mystery.…
♡ Truyện: Ảnh Đế Vô Tình Lạc Mất Vợ Yêu♡ Ngày bắt đầu: 13.10.2019♡ Ngày kết thúc: ...♡ Tác giả: Mộc Khả Tư (Akira_Mocj)♡ Thể loại: showbiz, sạch, 'ngược' , sủng, HE ♡ Văn án: Chưa từng có chuyện trên đời trợ lý lại đi cãi tay đôi với ông chủ như Đỗ Tư Tư. Nhưng cô nào cãi nổi đành hậm hực ra ngoài hóng tý gió Mọi người xung quanh trường quanh xem xong cảnh này thì đưa mắt nhìn nhau 'Thôi tạm biệt cô bé mạnh mẽ từ đây' Thế nhưng nào ai ngờ buổi tối hôm ấy, Dương ảnh đế của chúng ta phải ngủ ngoài sofa. Nửa đêm anh đang thương cầu xin vợ yêu 'Vợ ơi hình như anh bị ốm rồi' Đỗ Tư Tư nhìn anh diễn nhiều thành quen cô lạnh nhạt nói 'Không phải anh tài giỏi lắm sao, biết mình vẫn đang ốm mà còn tình nguyện quay cảnh mưa. Trong khi đạo diễn đã nói có thể đổi qua ngày khác. Anh.....' Dương ảnh đế: 'Vợ không phải là vì anh muốn quay xong sớm để với em à. Với lại lúc khoẻ anh thà để sức lực của mình 'làm' với em còn hơn đi tắm mưa ở trường quay' 'Anh im miệng'♡ KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER VÀ COPY RA CÁC TRANG KHÁC♡ Thời gian hoàn truyện: Một ngày nào đó trong tuần❤ Mộc ❤…
Fic từ năm 2014 hay gì đấy, giờ đọc lại thấy buồn cười lắm cơ :))) Nhưng thôi mình vẫn sẽ update mấy chap đã viết sẵn, nếu được thì viết tiếp cho kết sớm :))) để giữa chừng như vầy nhìn cũng khó chịu thật.…
26/12/2007Tôi đã sẵn sàng cho mọi điều phía trướcTôi đang dần mạnh mẽ hơn Tôi sẽ cố gắng hoàn thành tất những thứ em chưa làmTạm biệt em , chờ anh nhé Kí tên : Harukawa Akira…
-Chào buổi tối!-Todomatsu tay cầm túi đồ hí hửng bước vào phòng, cậu nhanh chóng đảo mắt một vòng rồi hỏi - Ủa Karamatsu nii-san đâu?-A, Totty_Anh cả Osomatsu đang nằm dài trên sàn đọc truyện tranh lập tức ngồi bật dậy khi thấy em út-Karamatsu nó ra ngoài từ sang rồi.-Bận rộn nhỉ!?-Todomatsu đặt túi đồ lên bàn và ngồi xuống.-Anh ấy sắp kết hôn rồi mà, giống em lúc trước thôi. -Choromatsu cười với cậu út.-Hình cưới của anh ấy đẹp lắm đó Totty!-Jyushimatsu hí hửng cầm album đưa cho Todomatsu.Todomatsu tuy nhỏ nhất nhưng lại là người lập gia đình đầu tiên, sau đó cậu cùng vợ dọn ra ở riêng nhưng mỗi cuối tuần lại trở về thăm ba mẹ và các anh. Ai cũng bảo cậu chững chạc hơn các anh, bản thân cậu không nghĩ vậy. Osomatsu mới là người chững chạc nhất, tuy anh ấy không bọc lộ ra bên ngoài nhưng cậu luôn thấy an toàn khi ở cạnh anh. Có điều Todomatsu không hiểu tại sao đến giờ anh vẫn chưa có được một cô bạn gái nào...…
Đây là bộ 2 của mình!Tui là tui buff cho nu9 nha! No couple nhưng bạn nào muốn ship cặp nào thì bình luận đi, tui vẽ viết ngoại truyện cho cặp đó =))tác giả : phthiimong mọi người ủng hộ…
Cũng đã được hơn 1 năm từ khi Osomatsu và Choromatsu chia tay nhau, gia đình không ai biết chuyện 2 người từng hẹn hò nên trừ Osomatsu, không ai biết vì sao Choromatsu dọn đi. Dù sao cả 2 vẫn là anh em, chuyện này không mấy gì tốt đẹp nên cả 2 đều giữ im lặng, nhưng nghĩ đến phải chạm mặt nhau hàng ngày rồi lại ngượng thì không hay, cuối cùng Choromatsu quyết định rời đi. Dù vậy, cậu vẫn thường về thăm nhà vào cuối tuần và ngủ qua đêm, nhưng những ngày ấy, anh đều viện cớ ra ngoài. Vậy cũng tốt, ít ra thì cả 2 không phải khó xử khi gặp mặt nhau. Hôm nay Osomatsu một mình đến uống nước tại tiệm cafe quen thuộc, vô tình gặp Choromatsu cũng đang ở đấy. Ánh mắt chạm nhau nhưng ngay lập tức tránh đi, anh vội đến quầy gọi thức uống trước khi đứng đơ người một chỗ, chắc là do tưởng tượng nhưng anh cảm giác cậu đang nhìn mình.Cầm ly nước rời khỏi tiệm, anh bất lực thở dài, rốt cuộc gặp lại cũng chẳng thể nói với cậu câu nào, anh tự nói với mình rằng chắc gì cậu đã muốn nghe... Cứ vu vơ nghĩ đủ thứ chuyện rồi chợt giật mình khi ai đó chạm vai mình, xoay người lại, anh như không tin vào mắt mình, người đó là Choromatsu, vẻ mặt anh không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã lên tiếng trước.- Sao anh uống thứ này?- Hả?Osomatsu nhìn xuống tay mình và nhận ra trong lúc mãi nghĩ đến cậu, anh đã mua nhầm nước cam.- À...- Bỏ đi, em mua ly khác cho anh.Từ bé Osomatsu đã không ăn hay uống được cam, không biết tại sao nhưng anh nghĩ người dị ứng thứ trái cây này chắc chỉ có mình anh. Có lẽ khi thấy anh cầm…
- Yahhhhh!!!!!!! Đánh này!!!!!!!*Bộp*- Em làm gì thế Osomatsu?Choromatsu ngừng phơi đống quần áo, xoay người lại nhìn bé con đang cầm kiếm đồ chơi, đeo mặt nạ siêu nhân hướng về phía mình. Nhóc con tên Osomatsu kia lùn tịt chỉ cao tới thắt lưng của cậu, là hàng xóm gần nhà cậu, hôm nay bố mẹ nhóc có việc phải về quê nhưng Osomatsu vẫn còn sốt nhẹ nên bố mẹ nhóc không dẫn theo, thật may hôm nay Choromatsu cũng không phải đi học nên sẵn tiện cậu giữ nhóc giúp.- Em là siêu nhân! Phải đánh quái vật!Osomatsu giơ cao thanh kiếm, làm động tác như siêu nhân trong phim, nhưng nhìn đáng yêu hơn nhiều!- Vậy anh là quái vật hả?- Không. Quái vật xấu xí lắm, anh Choromatsu đẹp thế sao làm quái vật được.Nhóc con lắc đầu trả lời, câu nói vô cùng ngây ngô nhưng lại khiến cậu thấy rất vui. Cậu khom người xoa đầu nhóc rồi quay trở lại với công việc của mình. Osomatsu đưa mắt nhìn theo cậu sau đó ngoan ngoãn bắt ghế ngồi cạnh, vẫn đeo chiếc mặt nạ trên mặt.- À, em hạ sốt chưa?Choromatsu vừa móc cái áo lên sào vừa hỏi- Đỡ hơn rồi ạ.Bé con đung đưa chân, mặt cúi thấp, bất ngờ chiếc mặt nạ bị lột ra để lộ khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, cậu đưa mặt lại gần hơn, áp trán mình vào trán Osomatsu để chắc rằng nhóc đã hạ sốt. Choromatsu không hề để ý hai tay nhóc con đang siết chặt ống quần mình và đổ đầy mồ hôi, gương mặt nửa cúi xuống vì phải giấu đi cặp má đang ửng hồng, nửa ngước lên vì bị cậu cố định bằng tay.- Ừm, có vẻ đã hạ sốt thật.…
- Anh về rồi!Cánh cửa bất chợt mở ra đánh tan bầu không khí im lặng trong căn phòng nhỏ, một thanh niên điển trai với đôi mày rậm chầm chậm từng bước đi vào. Anh cầm theo túi đồ nặng nề đặt lên bàn, hành động diễn ra rất nhẹ nhàng, như thể sợ một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến ai đó giật mình. Chàng thanh niên sau đó lập tức hướng ánh mắt đầy âu yếm đến bóng lưng gầy gò của người con trai đang ngồi lặng yên bên cánh cửa sổ không rèm, người đó không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa xăm. Anh tiến đến bên cậu rồi dịu dàng đặt tay lên đôi vai nhỏ nhắn, gương mặt dần cúi thấp rồi nhẹ nhàng đặt lên má cậu một nụ hôn.- Chờ anh có lâu không?Người con trai vẫn không trả lời. Cậu cứ thế, ngồi yên, hệt như tượng đá.- Chắc em mệt rồi nhỉ? Đi ngủ nhé!Anh khom người bế cơ thể nhỏ bé ấy lên và chầm chậm đặt lên giường, cậu như mặc cho anh làm cũng chả có phản ứng gì, chiếc chăn dày được đắp lên người giúp cậu ấm áp hơn trong cái lạnh buốt của những ngày đông. Đưa tay sờ vào mái tóc đen tuyền mềm mại của cậu, môi anh khẽ nở một nụ cười, nụ cười nhìn hạnh phúc nhưng vẫn lộ ra sự đau thương. Mái tóc vốn rối bù của cậu nay lại càng rối hơn khi bị anh xoa đi xoa lại, nhưng cái cậu đáp lại anh vẫn chỉ là im lặng. Biết rằng giờ có nói bao nhiêu vẫn sẽ không nhận được câu trả lời, anh cũng không hỏi thêm gì, cả căn phòng nhỏ trở lại với bầu không khí yên tĩnh vốn dĩ của nó.- Ngủ ngon Ichimatsu.---…