[ HUẤN VĂN ] LÃNH CHÚA DỊ GIỚI VÀ THÚ CƯNG CỦA NÀNG
Tác giả : Hoa Quân Ái Miên ❤Truyện thuộc thể loại spaking nha 🤗Chuyện ngọt và có sủngLần đầu viết nên có sao thì ae phiên phiến nhaAi không thuộc thể loại thì đừng đọc nha 😊…
Tác giả : Hoa Quân Ái Miên ❤Truyện thuộc thể loại spaking nha 🤗Chuyện ngọt và có sủngLần đầu viết nên có sao thì ae phiên phiến nhaAi không thuộc thể loại thì đừng đọc nha 😊…
Note: Bách hợp, huấn văn có spank.Gia Kỳ, cô học sinh 16 tuổi mồ côi cha mẹ, lại đem lòng yêu Thiên An, cô giáo của mình. Cô là ân nhân, người đã nhận nuôi Kỳ khi biến cố gia đình cô bé xảy ra, lại là một người thành đạt, giàu có, xinh đẹp ...Xung quanh người này lại vô số trai xinh gái đẹp tán tỉnh.Liệu Thiên An có chấp nhận yêu 1 người như Gia Kỳ không...? Cặp đôi: Hoàng Thiên An*Trịnh Gia KỳUpdate: 20-10-2018…
Giữa bộn bề cuộc sống, ai trong chúng ta đều muốn tìm lấy cho mình một chốn bình yên, một nơi để gột rửa tất thảy những ưu tư cuộc đời. Và nhà có lẽ là nơi thân thuộc nhất. Đó không chỉ là nơi ta trở về sau một ngày dài mỏi mệt, mà còn là tổ ấm được xây nên từ tình yêu thương vô điều kiện, nơi mọi cánh cửa luôn rộng mở. Chỉ cần bước qua ngưỡng cửa, ta như trút bỏ được lớp áo khoác nặng nề của xã hội, được là chính mình, và được vỗ về bởi sự ấm áp của những người thân yêu. Gia đình chính là liều thuốc tinh thần diệu kỳ nhất, là nơi duy nhất ta cảm thấy được che chở, an toàn và hoàn toàn được chấp nhận, bất kể những sai lầm hay thất bại.…
Một cô gái nhỏ luôn nhìn đời bằng ánh mắt tích cực, và một chàng trai được mệnh danh là "lạnh lùng như sắt".Một lần đi giao bánh dùm, lại mở ra định mệnh chẳng ai ngờ đến.Đây là câu chuyện nhẹ nhàng, healing, có yếu tố spanking - pha chút ngọt, chút ngược, và nhiều ấm áp.Cảm ơn mọi người đã ghé đọc và ủng hộ Thư - Minh nhé…
[𝙄𝙣 𝙮𝙤𝙪𝙧 𝙖𝙧𝙢𝙨, 𝙄 𝙛𝙤𝙪𝙣𝙙 𝙢𝙮 𝙝𝙤𝙢𝙚.]Có những cái ôm không cần đi kèm lời yêu thương hoa mỹ, chỉ cần siết nhẹ một chút là đã đủ khiến người ta muốn dừng chân cả đời.Vòng tay hắn, ban đầu là nơi y lén nép vào khi cả thế giới ngoài kia trở nên quá lạnh. Rồi dần dà, nó trở thành chốn duy nhất y muốn quay về mỗi khi mỏi mệt.Ấm áp đến lặng người. Dịu dàng đến mức chỉ cần dựa vào một chút thôi, mọi ầm ĩ trong lòng cũng hoá thành gió thoảng.Một ánh mắt nhìn y mà không phán xét. Một cái ôm không cần điều kiện. Một bàn tay dù có tức giận đến đâu vẫn luôn chìa ra nắm lấy y lúc cần.Ấm áp đến mức y không muốn nhúc nhích.Y nghĩ: Đây chính là nhà của mình. Là nơi để trở về. Là bến đỗ cho những kẻ hay chạy trốn.Chỉ khi hắn ôm y vào lòng, thế giới này mới thôi trở nên xa lạ.…
Honkai: Star Rail sp vănTruyên CV…
Truyện HUẤN VĂNĐược viết bởi hai tác giả, vui lòng không mang đi.-----------------------𝑆𝑜𝑚𝑒𝑡𝑖𝑚𝑒𝑠 𝑦𝑜𝑢 𝑤𝑖𝑙𝑙 𝑛𝑒𝑣𝑒𝑟 𝑘𝑛𝑜𝑤 𝑡ℎ𝑒 𝑣𝑎𝑙𝑢𝑒 𝑜𝑓 𝑎 𝑚𝑜𝑚𝑒𝑛𝑡, 𝑢𝑛𝑡𝑖𝑙 𝑖𝑡 𝑏𝑒𝑐𝑜𝑚𝑒𝑠 𝑎 𝑚𝑒𝑚𝑜𝑟𝑦 - Sẽ ra sao nếu một ngày nửa kia của của cuộc đời bạn biến mất, chạy theo tiếng gọi của đồng tiền?- Sẽ ra sao nếu một ngày mưa rơi rả rích, những đứa trẻ khác đang êm ấm trong chăn, còn bạn thì chỉ được sưởi ấm bằng chiếc áo thun rách? - Sẽ ra sao nếu một ngày bạn đến trường và bị bắt nạt? - Sẽ ra sao nếu bạn biết ba của mình yêu một người con trai khác? Hãy trân trọng gia đình của bạn, vì dù sao cũng chỉ sống với nhau 1 đời này thôi!…
An Hạ - nữ sinh lớp 11A1, nổi danh "chị đại" trong hội nhóm kín chuyên trò chuyện về "spank để học tốt", nổi tiếng với khẩu khí ngông nghênh, troll ker không trượt phát nào. Nhưng cô nàng không ngờ rằng một hôm mình đã... chọc trúng một ker thật - người không những có skill "phạt phải đau sau mới nhớ", mà còn... chuyển vào đúng lớp mình học.Lâm Phong - tân học sinh trầm lặng, lạnh lùng và cực kỳ nghiêm túc - có sở thích lạ lùng: biến những kee cứng đầu thành học sinh chăm ngoan bằng những buổi "huấn luyện cá nhân" đúng nghĩa - có roi, có luật, và có cả những lần đỏ mặt đứng góc.Từ thế giới ảo đến thực tế học đường, cuộc đấu trí - đấu mông bắt đầu. Một bên nghịch phá, bày trò trốn học, giấu bài; một bên nghiêm túc kèm cặp, xử lý nghiêm khỏi bàn. Để rồi giữa những lần phạt - kèm - cãi nhau - lại có cả những khoảnh khắc mềm lòng rất đỗi tuổi học trò.Một câu chuyện kee-ker học đường vừa hài hước, vừa chan chứa thanh xuân, dành cho những ai muốn tìm một mối quan hệ trật tự, ngọt ngào và hơi... đỏ mông một chút.CẢNH BÁO: TRUYỆN CÓ YẾU TỐ SPANKING!!!…
Hai hôm trước vẫn là một bé ngoan, chia tay xong liền ẵm hết tài sản của người ta chạy mất…
Truyện mang nhiều yếu tố hư cấu. Bạn nào không hợp có thể Next nha 😁…
Hán Việt: Tha đích giới trị ( bao dưỡng / SP )Tên tiếng Việt : Giá trị của NàngTác giả: Tiểu Trúc GiápConvert: Linh & ReineEditor : Gia Cát Lượng đốt động bàn ti Tình trạng bản gốc: Hoàn thành 100 chương Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Ngôn tình, H văn, NP ,SP , Khế ước tình nhân , Đô thị tình duyên, Lôi , 1v1 (quá trình có thể 1v2 nhưng kết cục là 1v1), Góc nhìn của nữ chính, Chim hoàng yến Tóm tắt nội dung:Bạc Tấn Sâm bao dưỡng một cô gái, và cô ấy đã biến mất cùng với chín vạn tệ tiền trả trước cho cô.Chín vạn tệ đó là chi phí cho ba tháng. Cô chưa từng nhìn thấy tuyết lớn, cũng không dám đi máy bay. Ban đầu, hắn định vào cuối tháng thứ ba, sẽ cùng cô đi tàu hỏa lên phương Bắc để ngắm tuyết.Rõ ràng kế hoạch đó đã đổ bể, và cảnh tuyết năm đó lại đặc biệt đẹp.Cô xuất hiện trở lại sau hai năm tám tháng . Cả hai đều rất ngạc nhiên khi gặp lại, bởi vì đó là ở bệnh viện, cô đang cùng bạn trai thực hiện phục hồi chức năng.Cô sợ hãi, trông như chuột thấy mèo, hồn vía đều rời khỏi thân thể. Cái vẻ đồng tử giãn ra mất hết hồn phách đó, hắn chỉ từng thấy khi cô liên tục lên đỉnh.Tối hôm đó, cô dùng số điện thoại mới liên hệ với hắn: "Bạc tiên sinh, chín vạn tôi sẽ trả lại, trả góp được không?""Em nợ tôi không phải tiền. Dù có trả góp thì chín vạn của ba tháng cũng nên chia thành mỗi lần 800 (tức là trả từng lần khi 'làm tình').""Tôi không làm cái đó, tôi sắp kết hôn rồi.""Chúc mừng. Nhưng hình như không liên quan gì đến tôi."Lưu ý quan trọng: Quá trình truyện…
Đậy là tác phẩm đầu tay của mình mong mọi người ủng hộ…
6 tuổi...- khoảng cách tưởng chừng như rất xa, ấy vậy mà phải chịu khuất phục trước hai chữ tình yêu... Cô và cậu, tính cách trái ngược hoàn toàn, ấy vậy mà cũng không thể ngăn hai trái tim đồng điệu.Họ từng là thanh mai trúc mã, họ từng là thầy trò của nhau, họ từng là thanh xuân của nhau, họ cũng từng là tất cả của nhau. Thế nhưng... tất cả cũng chỉ còn là hai chữ "đã từng".Mỗi người một cuộc sống, mỗi người một hướng đi, mỗi người một con đường. Không biết có phải do ông trời không vui với điều đó, hay chỉ là một sự ngẫu nhiên, mà vô tình khiến hai con đường đó giao nhau. Họ gặp lại nhau, trong một ngày trời thu ấm áp... P/s: -Truyện có yếu tố spank, độc giả cân nhắc trước khi xem.-Truyện có nhiều yếu tố có thật.…
Một đêm mưa. Một quán bar. Một cô gái suýt bị kẻ lạ kéo đi.Và người cứu cô... lại là người từng dùng thước gỗ phạt cô suốt năm lớp 11.Nhiều năm không gặp, không nhắn tin, không lời chào tạm biệt.Cứ tưởng đã quên. Hóa ra vẫn nhớ.Cứ ngỡ đã khác. Thì ra... vẫn là em.Lần gặp lại đầu tiên sau bao năm, bắt đầu bằng một trận spanking.Không phải vì nghịch ngợm.Mà vì người trưởng thành cũng cần được giữ tay lại, trước khi trượt dài trong cuộc đời.…
🍑Thể loại: xuyên nhanh, 1vs1, H, DS, SP, thị giác cả nam nữ chínhMối quan hệ của nam nữ chính có tính chất DS và SP xuyên suốt mạch truyện*DS (viết tắt của Dominance & Submission): thống trị và quy phục*SP (viết tắt của Spank hoặc Spanking): giáo huấn partner, làm sai sẽ bị trừng phạt, bị phạt xong sẽ được an ủi🍑Độ dài: 65 chương + 4 ngoại truyện🍑Tiến độ: hoàn🍑Một câu giới thiệu vắn tắt: trà xanh tâm cơ nam chính X bất cần đời nữ chínhTrị độc trà xanh thế nào? Đương nhiên là lấy độc trị độc!🍑Giới thiệu vắn tắt của người dịch: vì không muốn ngày ngày bị đè ra song tu mà tạo phản🐣Cùng tác giả với "Nhật ký nuôi dưỡng gen đặc biệt", nam chính truyện này không quá biến thái u ám như các truyện khác của Phi Cơ Năng Phi, nhưng vẫn rất "bệnh". Nữ chính bất cần đời, luôn canh me thời cơ "ngủ" nam chính…
Tình cảm, huấn văn, có spHợp thì đọc, không hợp thì quẹoAu chân thành "nhắc nhẹ"…
Nam chính: Duy An (30 tuổi) - Cái tên mang ý nghĩa "sự yên ổn bền vững", nhưng chính anh lại bị cuốn vào một mối quan hệ đầy sóng gió. Anh là người kiểm soát, lý trí nhưng cũng yêu sâu đậm. Anh cũng là Nhân viên văn phòng, trưởng thành, nghiêm khắc, có tính kiểm soát nhưng cũng rất sâu sắc và tình cảm.Khánh Vy (23 tuổi) - Một cái tên vừa ngọt ngào vừa có nét trẻ trung, nhưng bên trong cô lại đầy mâu thuẫn và có những góc tối.- Nhân viên văn phòng, trẻ trung, ham khám phá, có chút bồng bột nhưng cũng khao khát sự quan tâm và kết nối tinh thần.Họ gặp nhau trên một trang mạng xã hội dành cho spanking, ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện tò mò, nhưng dần dần, mối quan hệ trở nên sâu sắc hơn.…
Truyện huấn văn, quân nhân, quân đội. Hay nhaaa."....Vu Tư Viễn thu dọn bát đĩa rồi rời đi. Đôi ủng phát ra âm thanh đờ đẫn khi bước qua hành lang im lặng. Vu Tư Viễn chỉ cảm thấy bộ quân phục trên người mình hôm nay đã trở nên vô cùng nặng nề, cậu dừng lại rồi chậm rãi đẩy cửa ký túc xá, thứ đập vào mắt cậu chính là chiếc giường gọn gàng không tì vết, và một chiếc thắt lưng vũ trang được đặt ở giữa giường, một vị trí đột ngột và khó coi như vậy.Hơi nhắm mắt lại và khẽ thở dài, cậu vẫn phải đến đây.Ở bên nhau nhiều năm, bọn họ luôn ngầm hiểu ý nhau, cậu biết Lục Minh Trì có ý gì.Chiếc thắt lưng vũ trang này hiển nhiên không phải do bạn cùng phòng vô tình đặt xuống, mà là Lục Minh Trì nói với anh: Cởi quần, nằm xuống, chờ tôi đến đánh cậu."…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…