Thật ra mình u mê cái vibe em út của Oner dữ lắm😔 Nhưng mà mình chỉ mới bắt đầu theo dõi LCK gần đây thôi, nên nếu có gì chưa rành mong mọi người đóng góp thêm cho mình với ạ 🙇♀️ *Lưu ý : Lời văn của tôi không được hay lắm nên có gì vô lí thì mong mọi người góp ý nhé*^____^*…
* Các tình tiết không có thật!"Các anh à, lạ lắm. Hình như Hyeonjoon hyung nặng hơn, anh ấy đang lạ lắm, anh... anh ấy không trả lời em""Hyeonjoon à, đừng ngủ mà, chúng ta giành chiến thắng rồi này!"Cậu biết chứ, chiến thắng rồi. "Nhưng mệt quá, mọi người để Hyeonjoon ngủ một lát nhé".HE hay SE tùy ở bạn.…
"thật ra thắng thua đối với một người hâm mộ không quan trọng, cái quan trọng là sau trận thắng đó, họ nhìn thấy được những đứa trẻ mình yêu hạnh phúc ra sao, là sau trận thua đó, họ nhìn thấy những đứa trẻ của mình đã cố gắng như thế nào."Chỉ có tình yêu thương tớ dành cho T125 Đọc intro để hiểu thêm nhé…
Ghi chép và thống kê các project fanfiction hướng đến các tuyển thủ bộ môn thể thao điện tử Liên Minh Huyền Thoại của cộng đồng fan Việt Nam.Vui lòng đọc phần "Lời ngỏ" trước khi sử dụng cuốn catalogue này.…
: Oner, dù được cả thế giới biết đến như một tuyển thủ chuyên nghiệp, kỳ thực lại là một tiểu Bạch Hổ rời núi, theo chị xuống Seoul với sự ngơ ngác của một sinh linh chưa từng biết đến phố thị. Vẫn giữ đôi mắt trong veo và dáng vẻ rụt rè, cậu giấu đôi tai trắng mềm cùng chiếc đuôi nhẹ như sương dưới áo hoodie rộng, để không ai nhìn ra thân phận linh thú. Trong mắt mọi người, Oner chỉ là cậu bé đi rừng hiền đến mức chẳng giống người của vị trí đầy áp lực ấy.Những ngày đầu thi đấu chuyên nghiệp, Oner liên tiếp phải hứng những lời chỉ trích nặng nề. Một pha xử lý thiếu hoàn hảo cũng đủ để anti mỉa mai; chỉ vài câu trên mạng cũng khiến mắt cậu hoe lên, mi run như muốn rơi nước. Đội phải tịch thu điện thoại, vì không ai muốn thấy Bạch Hổ con co mình trong góc, cắn môi đến đỏ bầm để cố nén khóc. Thế nhưng tất cả thay đổi vào mùa giải lịch sử ấy--năm T1 đứng trên sân khấu chung kết, với Doran trầm tĩnh, Keria sắc bén, Gumayusi ngẩng cao đầu, Faker như ngọn lửa không tắt, và Oner nhỏ bé nhưng ánh mắt sáng như sao. Trận đấu cuối cùng nghẹt thở; từng giao tranh như cắt vào phổi. Nhưng khi Nexus đối thủ nổ tung, khi cả sân vận động sáng rực tiếng gào thét, T1 đã làm điều chưa ai làm được: tự phá vỡ kỷ lục của chính mình, chạm vào một đỉnh cao mới trong lịch sử eSports. Oner đứng giữa sân khấu, tiếng pháo giấy rơi lên mái tóc, tim đập đến nghẹn.Lời chửi mắng, ngày tháng khóc thầm, những đêm tập đến run tay--tất cả tan thành khói. Đúng giây phút cậu cười vì chiến thắng, bản năng dồn về không…