- Tôi sẽ đeo nó mỗi ngày. Draco cắt ngang, giọng trầm xuống.- Dù nó có xấu cỡ nào đi nữa.Tôi bật cười, nhưng trái tim đập loạn nhịp.- Thậm chí nếu tớ thêu hình con rắn xấu xí lên đó?Draco quay lại nhìn tôi, nụ cười nhẹ nở trên môi:- Đặc biệt là khi cậu thêu hình con rắn xấu xí.…
Trong làn sương trắng xóa bao phủ Đại Dương Vô Tận, sự thật thường bị che giấu kỹ hơn cả những kho báu bị lãng quên.Ta là Lucius D'Amboise. Năm ta 16 tuổi, ta những tưởng mình chỉ là một Hoàng tử bị lãng quên dưới cái bóng khổng lồ của người cha đã trị vì hơn một thế kỷ. Nhưng Quần Đảo Sương Mù không bình yên như vẻ bề ngoài của nó.Đây không phải là câu chuyện về những hiệp sĩ dùng súng đạn hay thuốc nổ để chinh phạt. Đây là ghi chép về những cỗ máy cơ khí, về trí tuệ, và về hành trình của một kẻ đi tìm ánh sáng giữa màn sương vĩnh cửu.Những gì bạn sắp đọc, là sự thật-hoặc ít nhất, là sự thật theo cách ta nhớ về nó.…