𝖆𝖗𝖌𝖊𝖓𝖆𝖌𝖑𝖆 ⨾ forget me not
"Ngày mà đôi mình chia ly, nên là một ngày đẹp trời."…
"Ngày mà đôi mình chia ly, nên là một ngày đẹp trời."…
Giá như tôi tuổi trẻ tài cao, biết chừng mực mà tiến lùi.*Bối cảnh đô thị hiện đại*Phainon (chàng gay mang chấp niệm sâu nặng) × Mydei (dù là trai thẳng nhưng vẫn yêu tha thiết)*Số chương: 24 chương + ngoại truyện*Cảnh báo: - Cẩu huyết, cẩu huyết, cẩu huyết. - Gương vỡ lại lành không theo mô-típ thông thường. - Có yếu tố cưỡng chế yêu, bẻ cong trai thẳng. - MydeixCastorice được khắc họa theo hướng tình thân. - Truyện này chỉ dành cho những ai chấp nhận được mọi thứ.*Tác giả: sheng_cyun *Tác phẩm gốc: https://canvato.net/FtYLx*Cre art: gagaya2295631 (lof)©Đã được tác giả cho phép.…
Castorice thường hay nghĩ, ánh mắt thầy Anaxa nương theo bóng lưng ngày một phai nhoà đi của cô Aglaea lúc ấy thật lạ lẫm.…
"Ôi Aglaea à, Aglaea. Trái tim của cô từ khi nào đã trở nên mềm yếu đến nhường này?"…
Tác giả: mingzong (ao3)Tóm tắt: Ngôi thứ hai, góc nhìn của Aglaea. Chuyện xảy ra sau cái chết của Anaxa.Đôi lời chủ sốp: Văn của tác giả viết khá ẩn ý. Có đôi câu sốp dịch lần đầu mà thấy nó chẳng liên quan gì đến câu trước, nhưng đọc kỹ lại thì thấy đó là ẩn dụ của tác giả. Hoặc cũng có thể do Aglaea trong câu chuyện này đã mất đi quá nhiều nhân tính nên không thể tự lý giải cho cảm xúc của bản thân, mà chỉ nêu được những gì mình cảm nhận ra thôi. Bên cạnh đó thì tên của tác phẩm cũng có ẩn ý, nếu mn rảnh thì vào wp của chủ sốp để coi, ẩn dụ này cũng na ná cái ẩn dụ "vạt hoa", nghĩa là mọi sự đều đã bị lãng quên. "Vạt hoa" là sự lãng quên của Anaxa, còn khi "thế gian phủ kín hoa anh đào", nghĩa là cả Aglaea và Anaxa đều bị lãng quên, và đón chào một mùa xuân mới (?)…
Tác giả: lucillelu (ao3)Ghi chú của biên tập:Giữa những di vật phủ bụi của một kho lưu trữ đã thất lạc từ lâu, tồn tại một bộ sưu tập không giống bất kỳ thứ gì khác: thư từ kéo dài ngàn năm giữa Aglaea, người từng được xưng tụng là Quý cô Thợ Dệt Vàng, và Anaxagoras, người sáng lập Học phái Hạt Trí Tuệ.Được sưu tầm và biên soạn bởi một nhà sưu tập cổ vật vô danh, những bức thư và mẩu truyện này ghi lại các sự kiện có thật trong Hành Trình Săn Đuổi Lửa, được lưu giữ qua những mảnh vỡ mỏng manh hiện nằm dưới Thiên Cung Vân Thạch - chốn ngai vàng bị lãng quên của Quý cô Thợ Dệt Vàng.Thứ bạn đang cầm trên tay không chỉ là một bản ghi chép, mà còn là cuộc đối thoại sống động giữa Lý Trí và Lãng Mạn, được dệt nên xuyên qua nhiều thế kỷ, thách thức cả sự im lặng lẫn thời gian.Nguyện cho ánh sáng của Lý Trí và Lãng Mạn soi chiếu muôn đời.Ghi chú:Tối nay tôi đã mơ một giấc mơ."Tình ta như cơn sốt nồng,Đốt tim, điên dại, khát mong không rời.Dẫu cho bệnh chẳng khi nguôi,Xin cho lửa ấy sáng ngời thêm sâu."Như những ngày xưa cũ, tôi vẫn chờ một lời từ nàng.…
AU: phỏng theo thiết lập manga Dolls/Plant Dolls của nữ tác giả Kawahara Yumiko.Phainon, một thanh niên dũng cảm, can trường, chính trực, hăng hái và đầy mê say - những đức tính chỉ giúp lương tâm anh no bụng - và cô độc, đã rung động trước một con búp bê sống tên Anaxagoras, và quyết định bán "cả tương lai một đời người" để đổi lấy một cơ hội được yêu.…
Bối cảnh hiện tạiTóm tắt: Giáo sư đại học Anaxagoras gặp tai nạn xe và rơi vào tình trạng cận kề cái chết. Một vị thiên thần "tốt bụng" đã cho anh một sự lựa chọn: Anh sẽ có bảy cơ hội để biến thành các loài sinh vật khác nhau, chỉ cần có thể khiến một người nhận ra mình, anh sẽ có thể trở lại thế giới loài ngoài; nếu thất bại, linh hồn của anh sẽ tan biến, vĩnh viễn không thể bước vào vòng luân hồi mới.Link: https://www(.)lofter(.)com/front/blog/home-page/xinjinjumin2952113…
Câu chuyện về hiện thực tàn khốc của thế giới. Chẳng có con chuột nào có thể vươn lên từ hiện thực tàn khốc, để vượt qua những kẻ từ đầu đã định sẵn là đỉnh cao.Cả đời này, Aglaea dù có làm gì, cũng chẳng thể vùng dậy khỏi xiềng xích mà cái phận nghèo hèn đã định sẵn cho nàng.Còn hắn, Anaxagoras, từ đầu đến cuối chẳng hề thay đổi. Hắn vẫn chưa từng liếc nhìn những kẻ nằm dưới vũng bùn, vì vốn dĩ hắn là mặt trời, bức ép người khác phải run rẩy vì hắn.…
oan gia thì gặp ngõ hẹp, ghét của nào thì trời trao của đó.…
tôi mới viết truyện lần đầu , còn nhiều sao sót , đôi khi Occ , mong mọi người ủng hộ…
tình đầu đẹp như mơ, tình đầu đẹp như thơ.…
"Hỡi ôi Mnestia, nếu ngài thực sự là Titan của tình ái, làm ơn hãy chỉ lối cho thân thể trống rỗng của ta biết được cảm giác ấy...tình yêu là gì?""Hỡi ôi Cecres, nếu ngài chính là hiện thân của lý trí...trả lời ta đi, sự cháy bỏng đang đốt cháy đến cả huyết quản ta này mặc dù thân thể ta đã chẳng còn gì ngoài chiếc vỏ...có nghĩa lý gì?"Anaxagoras đã tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi ấy của gã, từ ngày mà gã dường như để ý từng hành vi, cử chỉ nhỏ nhất của nàng ta.Một người ngạo mạn. Một ả đàn bà chẳng có nhân tính. Kẻ hiện thân của lãng mạn và mộng mơ, thứ mà lý trí chẳng bao giờ hiểu nổi. Thế mà hắn ta lại sa vào bẫy của ả mất rồi.Nếu như ai đó hỏi Anaxagoras rằng, tình yêu là gì, hắn sẽ khịt mũi, sau đó giảng giải cho kẻ ngu dốt kia hằng đống thứ triết học cao siêu khiến cho kẻ ấy kinh hồn bạt vía.Nhưng giờ đây, tình yêu là gì, thì nó chẳng còn là thứ gì đó trừu tượng, mà đã trở thành một cái gì đó, một ví dụ cụ thể rõ hình hài mà đến cả hắn cũng chẳng muốn thừa nhận. Tình yêu có mái tóc vàng óng, có đôi mắt bích ngọc, có cánh tay trắng ngần của Mnestia.…