[ ENGLOT] Chúng ta của sau này .
Nàng hậu của nước Anh trong một lần về nước lại vướng phải tin đồn hẹn hò nàng hậu nước Thái , một kẻ ghét một kẻ yêu sẽ có một kết thúc như nào đây..…
Nàng hậu của nước Anh trong một lần về nước lại vướng phải tin đồn hẹn hò nàng hậu nước Thái , một kẻ ghét một kẻ yêu sẽ có một kết thúc như nào đây..…
"Em không bao giờ nói dối về cái đẹp, anh Khang ạ. Chỉ là cái đẹp của em... hơi nhiều đường chỉ khâu một chút thôi."Tại Dinh thự Cẩm Tú giữa lòng Đà Lạt sương mù, nơi sự thật bị chôn vùi dưới những lớp gấm vóc và da thịt. Một sinh viên Mỹ thuật gian xảo và một sinh viên Tâm lý mệt mỏi sẽ làm gì để thoát khỏi những mũi kim bạc?"Lời nói dối của kẻ điên" - Ai thực sự là kẻ điên? Và lời nói dối nào sẽ đưa họ về phía ánh sáng hay xuống tận cùng địa ngục?Thông báo: 1 tuần 2-3 chương nha, hoặc là lúc vui tôi đăng 4-5 chương gì đấy. ( Tuỳ tâm trạng tôi thôi cả nhà ơi).…
Có một Đà Lạt không nằm trong những tấm bưu thiếp mộng mơ. Nó lẩn khuất sau màn sương đặc quánh, nơi có một dinh thự cổ kính mang tên Cẩm Tú - nơi lịch sử không được ghi lại bằng giấy mực, mà được may vá bằng kim khâu và những sợi chỉ len lỏi qua da thịt.Chuyến hành trình thực tế của một nhóm sinh viên vô tình rẽ vào cấm địa. Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai nhịp nặng nề cũng là lúc những âm thanh "Xẹt... xẹt..." khô khốc bắt đầu vang lên từ bóng tối. Từng người một rơi vào vòng lặp của sự biến chất, trở thành những mảnh gấm vóc sống cho một bức tranh thêu vĩ đại.Giữa sự hoảng loạn và rùng rợn ấy, có hai kẻ vẫn bước đi thản nhiên:Phạm Nhật Minh Khang - Kẻ nhìn thấu tâm lý nhưng luôn mang một sự mệt mỏi cực đoan với thế giới.Nguyễn Hoàng Minh Quân - Kẻ nhìn cuộc đời bằng nhãn quan mỹ thuật dị biệt và đầy tính toán.Họ không cứu rỗi ai, và cũng không cần ai cứu rỗi. Giữa một dinh thự đầy rẫy những cái bẫy tinh vi và một người đồng hành luôn giấu mình sau chiếc la bàn sai lệch, lời nói dối nào mới là thứ dẫn đường cho họ đến tận chương cuối cùng?"Anh Khang, nếu em dùng chỉ bạc may lại đôi mắt anh, anh có thấy được tương lai không?""Tôi chỉ thấy một kẻ điên đang làm phiền sự mệt mỏi của mình."Sương mù đã lên, và dinh thự đã mở cửa. Bạn chuẩn bị bước vào chưa?…
Ngày hôm đó,Đôi ta có duyên nhưng không kịp nắmĐi lướt qua nhau nhưng chẳng ai nhận raGặp được nhau rồi ta mới biết...Đối phương là định mệnh cuộc đời mình.Chỉ tiếc rằng người ơi...Ta có duyên nhưng không có phậnKiếp này ta nợKiếp sau ta trả(Truyện được chính Zirzir đăng lại và không còn thuộc quyền sở hữu của Zio)…
Tác giả : 一只老干部Tình trạng truyện đã Beta Chưa xin phép tác giảThể loại truyện : Diễn sinh - bách hợp - cận đại hiện đại - phương đông diễn sinhThị giác tác phẩm : Chủ côngPhong cách tác phẩm : Chính kịchHệ liệt tương ứng : Không thuộc hệ liệt nàoTiến độ truyện : Còn tiếpSố lượng từ toàn truyện : 304326 chữ…
Chủ yếu là để thỏa mãn chấp niệm Matsuda làm bot 🤌…