【 LCK 】 biển hai màu
clb bóng chuyền với clb bóng rổ lại sắp đánh nhau rồi!!!ᝰ˚✮🏐 ᯓ🏀⋆˙ᵕ˙ִ˚.⋆…
clb bóng chuyền với clb bóng rổ lại sắp đánh nhau rồi!!!ᝰ˚✮🏐 ᯓ🏀⋆˙ᵕ˙ִ˚.⋆…
Trong vòng bán kính 100 mét, ai đến gần Bách Hân Dư đều bị Chu Di Hân cầm gậy đánh. Ai khen Bách Hân Dư thì chính là bạn của Chu Di Hân, ai mắng Bách Hân Dư chính là nghịch tặc, cần phải đánh chết.CreTranNguyen140449Link truyệnhttps://www.wattpad.com/story/286937572?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=VVinH12&wp_originator=QGb5lG8LTFxX%2BxMDqoCrfOH7%2B938y0guHkhYsrh5GsGUu9tyctYLb0eVg56VLepGXOS5NbCLBuEaysjrS22QTgeth5uH7qAnz6Z3dNvGNVA4foaczWoQWA2Pn6Ko2Bfn…
lck; bùng binh; drama; trauma; textfic…
Thanh xuân như một bông hoa bồ công anh vậy - dễ nở nhưng cũng dễ bay . Tác giả : Evanora Winston* Mình có thói quen rất lười biếng , lịch trình cũng không ổn định nên mong các bạn thông cảm* Nếu như có thắc mắc gì về cốt truyện hay về vấn đề tác phẩm , các bạn có thể nhắn tin qua Wattpat cho mình. * Ngoài ra , các cặp đôi được mình ghép theo ý kiến cá nhân nên nếu không hợp với các bạn , các bạn có thể đọc tác phẩm khác * Xin các bạn vui vòng không coppy truyện đem đi nơi khác ngoài Wattpat[ LƯU Ý : Đây là một fanfiction, không thể tránh khỏi việc nhân vật khác với nguyên tác, đừng quá đè nặng nội dung ]…
Có một khoảnh khắc, bạn tưởng chừng sẽ ngừng lại mãi mãi.Có một đoạn thời gian, bạn tưởng chừng sẽ không bao giờ trôi đi.Có một kỷ niệm đẹp đẽ đáng nhớ, bạn tưởng chừng nó vĩnh viễn kéo dài.Thật ra tất cả, chỉ là bạn tưởng chừng mà thôi.Vốn dĩ mọi thứ đều có quá trình bắt đầu và kết thúc, cái gì đều phải dừng lại cả.Cũng giống như thời niên thiếu nông nỗi được khoảng trời học sinh dệt nên, nó sẽ chấm dứt vào một thời điểm nhất định. Ừm, ký túc xá, có lẽ cũng là nơi đong đầy kỷ niệm nhất, nhóm năm người tụ họp lại một bầy, cùng nhau tạo ra vô số hình ảnh khó quên.Khi trưởng thành, Takemichi có bao nhiêu nuối tiếc, trong tay quyển album năm nào, cậu lật từng trang một, mắt hơi ngấn nước, cậu có một chút nhớ họ rồi!Từng người một, cậu không hề quên. Cậu luôn nhớ...những gì bọn họ trao cho cậu.Takemichi, hiện tại mặc dù có một cuộc sống đầy đủ nhưng mãi không có ai bầu bạn - Như lúc trước nữa!Tác giả: Mai.Thể loại: Nhẹ nhàng, hài hước, cuộc sống thường ngày, chậm nhiệt, không dựa vào cốt truyện, Ooc, đọc giải trí.*Truyện chỉ được đăng trên Wattpad, không mang đi khi chưa xin phép.…
Cám ơn mọi người vì đã ghé thăm !!…
[ Tổng ] Ta hằng ngày quả nhiên có vấn đềTác giả: Phong Đích Linh Đanghttps://truyenwikidich.net/truyen/tong-ta-hang-ngay-qua-nhien-co-van-de-WRhNNu8h7BnoWy5%7E________________________________________Văn án:Làm việc chăm chỉ, làm "con nhà người ta" suốt mười mấy năm trời, mãi đến khi lên Tokyo học cấp ba, tôi mới đột nhiên phát hiện ra dàn anh em họ hàng thân thích của mình toàn là... siêu nhân thể thao.Đứa thì đi đánh bóng chuyền, đứa thì đua xe đạp chuyên nghiệp, đứa tham gia đội bóng rổ, đứa lại gia nhập CLB tennis... Mà lạ lùng ở chỗ, đứa nào đứa nấy đều dắt tay nhau vào tận giải quốc gia mới chịu cơ.Sau mấy lần đi xem thi đấu để cổ vũ... tôi bắt đầu thấy cái cuộc sống thường ngày của mình nó cứ "sai sai" thế nào ấy.Cuối cùng cũng có một ngày, sau khi tận mắt chứng kiến những màn trình diễn "thần thánh" trên sân, tôi quyết định thành lập: Trung tâm nghiên cứu những thực thể phi nhân loại.Đội trưởng: là tôi; tổ viên: cũng là tôi luôn. Đối tượng quan sát bao gồm: cậu em họ Hinata Shoyo, đàn em Onoda Sakamichi, anh bạn thanh mai trúc mã Kuroko Tetsuya, cậu hàng xóm Echizen Ryoma, và cả ông chú Sakuragi Hanamichi nữa.Thế nhưng cái tổ chức này... vừa mới thành lập chưa bao lâu đã phải giải tán, ngay sau khi tôi thấy cậu hàng xóm nhà mình có thể bay lượn với một ngọn lửa bùng cháy trên đầu.-- Nghỉ! Nghỉ hết! Dẹp đi chứ làm ăn gì tầm này nữa! Đằng nào cũng có người dùng được cả siêu năng lực rồi, cái thế giới này còn cần gì đến khoa học nữa! Cần gì xe đạp với chả xe pháo?! Tôi không thèm làm nhà khoa học nữa đâu! Tôi đi vẽ truyện t…