-Bluelock x reader- Towards The Goal
Điểm đến của đôi ta sẽ là khung thành phía trước.…
Điểm đến của đôi ta sẽ là khung thành phía trước.…
họ làm cái mẹ gì ở hogwarts ấy nhỉ ?…
Viết vì đam mê của mìnhNếu là NOTP thì xin mời đi raTrình văn còn kém, mong được chỉ giáo thêmCP chính: AllisagiNo CP phụ!Lưu ý: có thể có R18 hay H+ ai không thích, xin mời đi ra!Có thể nói tục hay chửi các nhân vật nhưng vẫn phải có giới hạn và chửng mựcKhông được xúc phạm những người đọc khácAi vi phạm sẽ BỊ TÔI BÁO CÁO LÊN WAT NGAY LẶP TỨC!Mà nếu các bạn cảm thấy chuyện của mình như thế nào thì cứ comment nhé. Vì mình rất muốn đọc nhưng comment của các bạn để có thể cải thiện khả năng viết chuyện của mình hơn nữa!…
Yoichi Isagi-đáng lẽ ra không nên xuất hiện trên sân cỏ nữa.Không phải sau cái ngày chấn thương đã cướp đi cả tương lai trước khi nó kịp bắt đầu.Ở tuổi 18, khi 300 tiền đạo bị nhốt trong một trận chiến sinh tồn để giành lấy tấm vé cho đội tuyển quốc gia Nhật Bản, Isagi vẫn bước đi trong các hành lang lạnh lẽo của Blue Lock. Nhưng lần này, không phải là cầu thủ. Không còn là "kẻ săn bàn" nữa.Cậu là trợ lý y tế nội bộ của chương trình, được Teieri Anri tuyển dụng. Công việc nghe có vẻ đơn giản: kiểm tra huyết áp, đo mạch, thay băng, bổ sung vật tư y tế, theo dõi thể trạng... và âm thầm giữ cho lũ quái vật kia sống sót qua từng vòng loại khốc liệt.Cậu hiện diện, nhưng chẳng ai để ý.Không phải đối thủ. Không phải mối nguy.Chỉ là một cậu trai trầm lặng với clipboard trên tay và ánh mắt điềm tĩnh.Vậy thì... tại sao họ lại không thể rời mắt khỏi cậu?Lũ quái vật đó.Những kẻ ngập tràn bản ngã. Những "vị vua" đang điên cuồng tìm đường bước lên đỉnh thế giới. Những thiên tài đang gào thét trong lòng vì khát vọng được chọn.Từng người một, dần dần... ánh mắt họ không còn hướng về khung thành.Mà là hướng về cậu.Isagi không còn là người theo đuổi bàn thắng nữa.Nhưng bằng một cách kỳ lạ nào đó-cậu lại trở thành "bàn thắng" trong mắt người khác.Một mục tiêu không thể đo đếm.Một điều gì đó khiến người ta khao khát chạm tới, dù không thể lý giải.Âm thầm. Dịu dàng. Và đầy ám ảnh.Raw: 4/?Edit: kịp raw…
Trái Đất đã chết.Không một quốc gia nào sống sót, không một thành phố nào còn nguyên vẹn. Nhân loại - từng là giống loài thống trị một hành tinh - nay chỉ còn lại vài cá thể, lẻ loi, lạc lõng giữa vũ trụ bao la. Họ không còn là "con người", mà bị các nền văn minh ngoài hành tinh coi như sinh vật biểu cảm, là thú cưng lệ thuộc, là những món đồ chơi sống có khả năng hát lên nỗi đau của chính mình.Để nghiên cứu thứ gọi là cảm xúc, Liên Hiệp Thiên Hà đã cho ra đời một chương trình truyền hình quy mô vũ trụ.《Alien Stage》 - Sân Khấu Người Ngoài Hành Tinh.Mỗi cá thể sống sót được đặt lên sân khấu như một thí sinh, buộc phải biểu diễn một bài hát - là ký ức, là vết thương, là bản thể của họ - trước hàng tỷ khán giả ngoài hành tinh chưa từng biết đến thứ gọi là đồng cảm.Kẻ thua có thể bị loại bỏ.Kẻ thắng có quyền được tiếp tục tồn tại.Mỗi vòng đấu, chỉ một người được quyền tiếp tục sống.Những mảnh nhân loại cuối cùng sẽ phải dùng chính tâm hồn tan vỡ của mình để lay động những kẻ không có trái tim. Nhưng giữa cuộc thi nhuốm màu máu và sự lạnh lùng ấy, một âm mưu lớn hơn đang được giấu kín.Liệu đây thật sự là một trò giải trí đơn thuần?Hay là một phiên tòa cuối cùng của nhân loại trước khi bị xóa sổ khỏi lịch sử vũ trụ?____ Lấy ý tưởng từ dự án webtoon/kỹ thuật số kết hợp âm nhạc - Alien Stage.…