ya'aburnee: là khao khát không thể tách rời, mong muốn đồng hành cùng người mình yêu thương dù ở bất cứ nơi đâu, vì ta không thể sống mà thiếu đi họ. một lời cam kết, một sự hứa hẹn vĩnh cửu của sự gắn bó không thể phai nhạt.đã có ai từng nói với bạn rằng họ không thể sống nếu thiếu bạn chưa? #vedepngontu._'nếu ngày mai Bánh chết đi, em sẽ sống không nổi mất''khi Quý chết đi, anh sẽ là thiên thần đến đón em, vì đi một mình chắc em sợ lắm'#queenoftears._ngọc quý, nỗi niềm yêu thương của thóng lai bâng.ngọc quý là niềm tự hào của bâng lai thóng.#bangquy.…
• "Ở nơi quá khứ ảm đạm tối mù, tôi nào nghĩ "trùng hợp" gặp được cậu ở tương lai chính là lời đáp lỗi muộn màng lại quý giá nhất, mà định mệnh gửi đến tôi."• OOC, Mpreg, slow burn, bối cảnh hôn nhân đồng giới đã được hợp pháp hóa.• Tóm gọn: Hành trình tìm thấy tình yêu của hai người trưởng thành đã ngấp nghé 30. Đôi lúc hơi ngã cây, cũng có chút khờ khạo, và gần như có thể tóm gọn trong chữ healing. Nhưng warning cực lớn là nó slow burn đấy nhé.• DROPWritten by Nary ˆᵕˆ#1 - fourthnattawat [24/12/23]#2 - pondphuwin [27/1/24]…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…
🦁 : " Tự nhiên em thấy người ta cứ bị đáng yêu."🐼 : " Ảnh dám ăn đồ ăn tao nấu luôn kìa"🐴 : " Crush chủ động nhắn tin thì mình nên làm gì tiếp theo ? " __________________🐭 : " Bây giờ mỗi lần gặp tên đó là tim em lại đập nhanh không lẽ em bị bệnh tim hả ?"🐻 : " Tao thấy đồ ăn em ấy nấu ngon mà, bây cứ đồn quá lên."🌻: " Hình như tình yêu cũng không tệ cho lắm."…
(Truyện dịch từ bản Anh nên có nhiều lỗi ngữ pháp)Rita, mộng nữ nghiện game otome tới mức có thể thức thâu ba đêm chơi game, đáng tiếc không có dây thần kinh lãng mạn. Tương truyền, cô là kiểu người được ai tỏ tình thì sẽ cười đáp lại: "Cảm ơn, mình cũng thích mình lắm".Rõ ràng là Rita chơi game otome, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, cô đã biến nó thành game kinh doanh trá hình.Bạn thân của Rita, Tsukinogi Miu, thấy vậy chỉ có thể ôm mặt ngao ngán: Nói thật đấy... Cậu nên cúi đầu xin lỗi nhà làm game đi.Nhận ra sai lầm, Rita ăn năn hối cải, cô quyết tâm phải tán đổ husbando cho bằng được, sau đó mang chiến tích đi khoe bàn dân thiên hạ!Rita đi hỏi phương án giải quyết từ thằng bạn chí cốt (quân sư quạt mo).Quân sư đưa ra lời khuyên: Bad Ending! Chơi kiểu gì ra BE cho tôi! Cho husbando của cậu ăn dao bọc đường, khiến họ ghi khắc hình bóng cậu trong tim, vĩnh viễn không quên!Rita như ngộ ra chân lý.Thế là cô chạy một mạch thẳng về phía Bad Ending, một đi không trở về._______『𝐂𝐡𝐚𝐫 𝐱 𝐎𝐂 | 𝐇𝐚𝐫𝐞𝐦 | 𝐀𝐥𝐥𝐑𝐢𝐭𝐚』…
Phuwin là nhà báo của một toà soạn ở Krungthep, trong chuyến đi đến Ratchaburi đã gặp được ông chủ của một vườn cây ăn quả-Pond Naravit, anh giúp cậu rất nhiều trong chuyến đi này hai người dần nảy sinh tình cảm và cuối cùng họ có đến được với nhau không...?P/s: Toàn bộ nội dung trong truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả không áp dụng lên người thật. Hành văn của tui có thể chưa được hay cho lắm ai khum thích có thể lướt qua xin đừng buông lời cay đắng ( ̄3 ̄) ❤️ Thanks~…
star: 11.8.25end: ?Couple: ViewJune, JaneCiize, MilkLove, DewNani, GeminiFourth.Truyện được Chat GPT tạoTựa Như Chúng Ta Chưa Từng___________________Ngoc ngann…
Giữa một thành phố xa lạ nơi đất khách, hai con người vô tình lướt qua nhau như hàng nghìn người khác mỗi ngày.Một lần gặp lại trong buổi tiệc sinh viên đã khiến hai người bắt đầu có liên kết. Rồi sau đó từ khi nào họ từng chút một bước vào cuộc sống của nhau.Từ những tin nhắn hỏi han vụng về.Những lần đi bộ chung trong trời lạnh.Những hiểu lầm, giận hờn và những ngày bên nhau.Ở nơi chẳng phải quê nhà, họ dần trở thành "nhà" của đối phương.Một câu chuyện tình yêu chậm rãi, nhẹ nhàng, có chút drama nhưng đủ ấm để khiến bạn mỉm cười.Mong rằng câu chuyện tình yêu đáng yêu này sẽ giúp mọi người một phần nào đó vơi bớt áp lực của một ngày học, làm việc mệt mỏi. Chúc mọi người một ngày vui vẻ!!…
"Có một thiên thần mang đôi cánh gãy, chưa bao giờ biết cách bay về phía mặt trời.Không tên, không tuổi, không cội nguồn. Em tồn tại như một vết xước của định mệnh, một sự tồn tại bị chối bỏ bởi ánh sáng. Giữa vòng xoáy tàn khốc của chiến tranh, khi những linh hồn khác tìm kiếm vinh quang hay sự cứu rỗi chìm đắm trong lời ca tụng, cánh chim mỏi mệt ấy chỉ khao khát một điều duy nhất: Hướng về những người coi trọng sự hiện diện của mình.Em phó mặc đôi mắt cho bóng tối, đánh đổi tiếng nói lấy sự bình yên cho người khác. Vì với em, tình yêu không phải là ánh nắng rực rỡ, mà là sự bảo vệ thầm lặng trong đêm trường lạnh lẽo nhất."…