• Text: Lửa Vương Trên Biển -> Tổng hợp các mẩu truyện ngắn, các dj mình lượm nhặt ở khắp nơi chủ yếu xoay quanh Ace• Trans + Edit: DrayLiang • Pairing: Portgas D. Ace trung tâm | All × Ace | Only Ace bottom. • Cảnh báo: - Bản dịch thô, không chỉnh xác 100%, đã được chỉnh sửa + thêm một ít chi tiết để đọc mượt hơn theo cảm nhận của mình, lưu lại để sau đọc đỡ cần mò hoặc sau sẽ chăm chút edit lại sau.- Bản dịch được edit + trans bởi DrayLiang, vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.• Bắt đầu viết : 31/01/2026• Tình trạng : Đang tiến hành• Số chương : ???…
Huy di chuyển từng chút một càng ngày càng đến gần tôi rồi ngổi xụp xuống , đưa đôi tay mềm mại nhưng hơi thô của nó nhéo má tôi nhưng tôi lại cảm thấy không hề khó chịu. Có lẽ là bởi vì tôi nghĩ rằng hành động này là nó đang trêu ghẹo tôi thôi , bởi vì từ nhỏ mặc dù vẫn hay đánh nhau nhưng mà cái hành động mà nó thích làm với tôi nhất là véo má tôi . Có lẽ cũng bởi chính tôi có chiếc má bánh bao , tôi cũng chẳng biết cái hành động của nó là tốt hay xấu nữa , nhưng không hiểu sao bình thường tôi cũng không thích người khác nhéo má mình , bình thường thì tôi cũng chỉ cho con bạn thân tôi nhéo má thôi . Ngoài nó ra thì tôi cũng chẳng cho ai nhéo má cả , nhưng nhìn hành động của nó dành cho tôi thì bao nhiêu đứa con gái cũng nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt ghen tị . Haizz , có lẽ cũng do nó đẹp trai quá thôi trách sao tôi được .Tôi bèn quay sang người nó " Này mày nhéo đủ chưa ? " , nó nhìn tôi cười đôi đồng tử màu nâu nhạt kia nheo lại " Chưa ". Ôi đệt sao nó lại đẹp trai như thế nhỉ , mặc dù là tính nó cũng hơi dở dở ương ương nhưng tôi công nhận là nó đẹp trai thật đấy , có lẽ là do nó đẹp trai nên tôi cho nó nhéo má chăng ? Hay là do tôi kén chọn ???…
Tên truyện: Bông Hoa Độc Quyền Tác giả: Hoa Quýt Ngày ra đời: 21/06/2024Ngày hoàn thành: xx/yy/202zGiới thiệu truyện:Thanh Phong- một chàng trai luôn khoác lên mình vỏ bọc lạnh lùng xen lẫn chút cọc cằn, nóng nảy chỉ để che đây nội tâm cô độc, trầm lặng của mình.Ngọc Hạ- một cô gái chỉ muốn ẩn mình để giấu đi sự yếu đuối và nỗi đau tuổi thơ từ áp lực gia đình. Cô dịu dàng, nhạy cảm cũng chỉ để sự sắp đặt của bố mẹ sẽ giảm đi phần nào.Hai thế giới ấy giao nhau có lẽ là do duyên trời định. Họ gặp được nhau trong một buổi gặp mặt giữa hai bên gia đình. Khi đó hai người chỉ mới 3 tuổi, cái tuổi còn bé tí, không biết thế giới ngoài kia méo hay tròn. Cậu trót đem lòng thích cô từ một buổi chiều âm u mới tạnh mưa, cậu nhìn thấy cô bị bạn bè trêu chọc đến phát khóc. Nhìn cô khóc, cậu không đành lòng, cậu chỉ muốn được bảo vệ cô mà thôi.Tưởng chừng mối tình này giống như mấy tiểu thuyết thanh mai trúc mã, thế mà ông Tơ bà Nguyệt lại vô tình cắt nhầm sợi dây lương duyên giữa họ chỉ vì chuyện của người lớn. Năm 11 tuổi, cô theo gia đình đi xuống Hà Nội, chẳng kịp nói lời chia tay với cậu. Cậu từ đấy cũng ngẩn ngơ với mối tình dang dở, niềm tin một ngày nào đó cô sẽ trở về trong cậu cũng dâng lên theo năm tháng.Năm 17 tuổi, sau sáu năm xa cách, cuối cùng cô cũng trở về. Cậu vẫn nhớ tới cô, chỉ tiếc rằng hình ảnh của cậu trong trí nhớ cô không còn rõ nữa. Cậu bắt đầu lại hành trình theo đuổi cô, từng bước, từng bước chiếm lấy trái tim cô bằng sự dịu dàng.Dù có lạc mất nhau, trái ti…
Nguyễn Tuệ An - học sinh gương mẫu, tốt bụng, gương mặt xinh xắn như thiên thần, là người đúng chuẩn ''con ngoan trò giỏi'', chưa từng nói tục chửi bậy. Nhưng ngoài học ra thì não chả dùng dể làm gì nữa!Trần Hoàng Duy Anh - mới chuyển từ Hà Nội về, đẹp trai, học giỏi, chơi thể thao tốt, biết chơi nhạc cụ... Trong mắt thầy cô là một học trò xuất sắc, còn trong mắt mấy đứa bạn... là một thằng TRAPBOY, cha của tệ bạc, tán con gái mà tán đổ rồi thì vứt. Một lần, khi Duy Anh được Tuệ An giúp đỡ, cậu đã quyết định đây chính là mục tiêu công lược tiếp theo. Từ đó, hành trình chinh phục cô gái không có não yêu đương và anh chàng trapboy bắt đầu. Nhưng sao càng ngày Duy Anh lại càng thấy ''NGHIỆN'' Tuệ An hơn, mà Tuệ An cũng bắt đầu động lòng rồi.…
Cp Chính : Ngô Minh Khang - Nguyễn Hoài An." Anh đi ngang em nhiều lần, như thể chẳng có gì. Nhưng ánh mắt thì chưa từng vô tình."Tác giả : Nguyễn Thị Minh Thư ngày sáng tác : 10/6/2025.…
Thể loại: ngôn tình, học đường, ngược.Trích đoạn 1: Mở mắt lần nữa, tôi quay lại căn phòng trắng tinh khôi như ban đầu, mắt đã nhòe đi, lòng quặn đau như ai bóp chặt. Tôi có cảm giác thứ gì đó như đang tan biến trong không gian, họng ứ nghẹn không thể thốt ra thành lời.Một cô gái đáng yêu đến thế, hiểu chuyện đến thế đã rời khỏi quãng đời này. Nếu tôi là Anh Tuấn, tôi cũng sẽ day dứt cả đời mình, thậm chí là căm hận chính bản thân mình. Và có lẽ, tôi cũng sẽ không biết cư xử ra sao khi gặp một người con gái hệt như Trúc Anh. Làm sao có thể làm lơ, làm sao có thể...Khi vị mặn ứ đọng lại trong khoan miệng, lòng tôi lại quặn đau. Có lẽ, tôi vẫn sẽ không tha thứ cho Tuấn, nhưng tôi sẽ không căm hận hay oán trách cậu ấy nữa. Con người là vậy, không thể chiến thắng trước trái tim. Và tôi cũng vậy, không thể oán trách một số phận tan nát đến thế.Mặc dù người vụn vỡ nhất ở đây có lẽ là tôi...Ngày viết: 09/07/2025…
Giữa khoảng không mênh mông như không có điểm tận cùng, Hoàng Vy nhìn thấy một cô gái, cô ấy giống hệt em, đang đứng cách em một khoảng và bắt đầu tiến lại gần em."Mình biết cậu không thích mình."Em hơi bất ngờ, nhưng vẫn nở nụ cười tươi tắn trên khóe môi rồi đáp lại."Không, làm gì có đâu."Hoàng Vy vừa dứt lời, cô gái trước mặt bỗng nhiên biến mất, như một cơn gió vụt đi mất, rồi em thấy người mình như nặng hơn, em thấy bản thân đang bị cái gì đó ghì xuống, hai bả vai rất nặng. "Không thích mình cũng được, nhưng sau này, mong cậu giúp mình hoàn thành ước mơ nhé, mình cảm ơn cậu bằng cả tấm lòng, bây giờ mình phải đi rồi, tạm biệt.Sâu bên trong em có tiếng nói vang lên, nó nhẹ nhàng, ngọt ngào, tiếng nói vừa dứt cũng là lúc cơ thể em trở lại bình thường.…
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
Gia Long tiến tới gần. Tôi nhẹ nhàng nhón chân. Đặt một nụ hôn vào môi nó. Mùi thơm của mái tóc và quần áo nó bay thoang thoảng vào mũi tôi. Lâu đến vậy rồi mà nó vẫn y như ngày trước. Bất giác tôi chợt cất lời nói:- Tao yêu mày nhiều lắm Long à...- Tao cũng thế. - Long đáp lại lời tôi.Ánh nắng chiều chiếu vào mái tóc người con trai đang đứng trước mặt tôi. Mới ngày nào đó hai chúng tôi mới chỉ là những cô cậu học trò ngay ngô mà giờ đã là những người trưởng thành. Thời gian trôi nhanh thật đấy. Khi ấy chúng tôi mới chỉ nói những lời yêu thương thơ dại mà bây giờ đang cùng bước trên chặng đường còn lại của mình. Những cơn gió nhè nhẹ thổi qua tóc hai chúng tôi. Long nhìn tôi đắm đuối tới mức tôi không thể chịu được mà thốt lên:- Gì nhìn tao dữ thế, mê tao thế cơ à?Long ngờ người, trầm ngâm một lát, mới tỉnh người rồi nói:- Ừ đúng rồi, tại mày xinh quá với lại tao suy mày nhiều quá rồi.Tôi bật cười. Vô tri thật. Nghĩ gì nói nấy luôn. Tôi cười nhẹ. Đứng trước nó, tôi cũng bị say nắng phần nào. Nó đẹp thực sự không xứng với tôi nhưng vẫn yêu tôi đến thế.- Còn tao thì bị say vẻ đẹp của chàng trai trước mặt đây. Mày bớt đẹp trai một tí cho xứng người yêu tao đi.Nó bất ngờ, nói lại tôi:- Đâu có, mày cũng xinh lắm chứ? Nhưng mà tao đẹp thế tán mày mãi mà chẳng được.Ngốc thật. Đúng là ngày trước nó theo đuổi nhưng mà tôi ngại thôi.- Thế giờ được chưa? Tao đồng ý rồi đây?- Vừa lòng tao rồi...Hai chúng tôi nhìn nhau rồi cười vui vẻ. Tác giả: Hannah_Huongcute/ Bìa: nhờ vẽ hộ t…
" Mắt em mọc sau đít à " Tôi hơi ngớ người "Dạ?"" Dạ cái gì, em học nhiều nên ngáo luôn à?"Không hiểu sao anh lại cáu với tôi nữa, đã ai làm gì anh " Dạ không. Em đang học cách làm 3 phần 5 chanh" Tôi thoáng thấy anh đờ người trong chốc lát có vẽ anh không nghĩ tôi sẽ nói vậy." Khá quá nhỉ " -5/6/2024-…
Ánh nắng buông xuống, trải dài thành những vệt vàng mỏng như một dải lụa óng ả trên nền sân trường. Gió lùa qua, mang theo cái se se lạnh đầu mùa, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, khiến tôi có cảm giác cay cay.Lúc này tôi tự hỏi rằng vì sao mặt trời lại ấm áp hơn đến thế?Nam đứng bên cạnh tôi. Đôi mắt nhìn không giấu được sự lo lắng. Giọng nó hạ thấp, không còn cái ngang ngược thường ngày.- Mày khóc à? Mắt đỏ cả rồi.Tôi lắc đầu: - Khóc đâu mà khóc. Có tí nước mắt nào đâu. Nhưng cổ họng từ bao giờ bỗng nghẹn lại. Tôi cố trấn an bản thân phải bình tĩnh, liền quay mặt nhìn về phía cổng trường.- Tại mày cả đấy.Giọng tôi run lên.- Tao đã nói đó là việc của tao thì để tao tự giải quyết. Mày không nghe, giờ thì cho chừa.Nhật Nam im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài.- Cho tao xin lỗi... Sau đó nó liền khoác vai tôi:- Trời bắt đầu lạnh rồi, về thôi Hân.Tôi đẩy cánh tay nó ra:- Mày quên là bọn mình đang bị phạt thế này hay sao mà đòi về.Nam nhìn tôi, ánh nắng từ xa bỗng phản chiếu trong mắt nó, khiến ánh nhìn ấy trở nên dịu dàng hơn. - Về phía tao được không?---P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên văn chương đang còn lủng củng, xây dựng tình tiết chưa được tốt, còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Mong nhận góp ý của các bạn ạ!Thank you so much!𓂃˖˳·˖ ִֶָ ⋆🌷͙⋆ ִֶָ˖·˳˖𓂃 ִֶָ- 11 / 03 / 2025 -Bìa: Pinterest.Typo: Mẻ.…
Vào ngày mưa năm ấy, Hạ An chỉ có một điều ước rằng bản thân mình là một chú cá vàng."Giá như tôi có thể trở thành một chú cá, giá như tôi có thể 5 giây để ghi nhớ, để có thể quên đi hết những hồi ức về cậu.""Cậu là hồi ức mà mình muốn lãng quên nhất."Liệu sau những nỗi đau của ngày định mệnh ấy mang lại, Hạ An có thể bước tiếp không?Ngày mai, đông tàn hạ sẽ về nhanh...Liệu ngày mai có đến với em không? Chuyện kể về Hạ An và cuộc hành trình của cô để thoát khỏi những kí ức đau thương, để tìm câu trả lời cho sự tồn tại của chính mình trong thế giới...Liệu sau bao cuộc hành trình, Hạ An có thể tìm được câu trả lời của mình không?Cuốn 1 là "Trước ngày hạ đến " là về câu chuyện của Hạ An và những kí ức thời đi học của cô dẫn đến việc mà cô quyết định rời bỏ nơi đau thương để bắt đầu hành trình tìm câu trả lời của mình.Địa điểm trong truyện với sự kiện là hư cấu à nha, bịa thui à nha, với mấy bài hát đừng chú ý time line nha, tại mỗi bài ghép vào là có ý nghĩa hết á.…
" Loài cỏ bốn lá tượng trưng cho điều gì?"Từng nhành cây phiến lá đều mang trên mình những gửi gắm của con người về một sự may mắn, về tương lai tràn ngập niềm hy vọng hay lại chính là một cuộc gặp gỡ do vận mệnh sắp đặt. Cuộc gặp gỡ của Hoàng Vũ và Trường Minh chính là điều kì diệu đó. Cả hai gặp nhau trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất. Giữa những tháng ngày mông lung ấy, chính Minh là người đã luôn sát cánh bên cạnh Vũ, giúp Vũ từ một cô gái rụt rè không dám vượt qua vùng an toàn, chỉ biết nghe theo sự sắp xếp cứng ngắc của bố mẹ trở nên kiên cường hơn, tìm thấy niềm đam mê của mình và quyết tâm theo đuổi. Trong hành trình tìm kiếm bản thân, hai người đã nảy sinh những rung động đầu đời. Tuy nhiên đứng trước ước mơ hoài bão, liệu tình cảm của họ có thể vượt qua được hay không?___Lần đầu mình viết chuyện có thể còn nhiều sai sót mong mọi người thân thiện góp ý, còn nếu không hợp gu thì mọi người có thể lướt qua, đừng nói nặng lời nha <3…
- tớ vẫn sống, vẫn cảm nhận được nỗi đau và cũng biết đến tình yêu và hình dung ra hạnh phúc. Những điều đó tớ đều muốn bày tỏ cho người đi cùng tớ năm tháng thanh xuân ấy.- Em mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, cái nụ cười ấm áp ấy của em đã sưởi ấm mùa thu lạnh lẽo trong tôi. Kể từ giây phút em gọi tên tôi, tôi đã khắc ghi rõ hình ảnh em trong trái tim chưa từng được sưởi ấm này, và cũng là từ khoảnh khắc ấy, em trở thành trân quý cuộc đời tôi, là người con gái mà tôi muốn giữ cho riêng, muốn hết lòng bảo vệ em, muốn dành hết những gì mình có, vì em.…
Chúng ta có quãng thời gian ấy chứ?! Nó mang tên tuổi trẻ. Là ai? Một cô gái trong sáng, hay một chàng trai đang lớn... Chúng ta đều đã từng mong muốn, khát khao và cũng đã từng nỗ lực vì điều đó... Là gì?! Một bức thư nơi ngăn bàn, một câu nói đầu môi, những rung động chân thành nhất... Tất cả đều đẹp đẽ khi chúng trở thành hoài niệm, câu chuyện này...mang những giấc mơ trở lại. Nhưng đừng nghĩ nó êm dịu như nước, cũng đừng nghĩ nó thật thà, ngây thơ.... Cả cô và Anh hay bất cứ ai trong câu chuyện này cũng mang theo lớp mặt nạ vụng về của tuổi trẻ. Họ cố gắng để trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.…
Trong đây là tranh mà tao đã vẽ bằng tất cả tấm lòng của mình nên là tao mong bọn mày đừng mang nó đi đâu hết, ko thì bọn mày sẽ được nổi tiếng và trở thành hot face luôn :3. Đếu đùa đâuP/s: Ok, bây giờ bìa là do tao tự biên tự diễn rồi đấy…
"Quỳnh Nhiên ơi, nếu bây giờ tao biến thành con gián thì mày có yêu tao không?""Hỏi câu gì lạ vậy? Không những yêu mà tao còn giúp mày isekai bằng bồn cầu thông minh cực xịn luôn ấy chứ." Tôi khẽ cười. Khang trầm ngâm một lát, sau đó mới lên tiếng."Vậy nếu tao là Nguyễn Lê Minh Khang siêu đẹp trai, học giỏi, IELTS 8.0 thì mày có thích tao không?" Tôi rời mắt khỏi cuốn sách yêu thích, quay sang nhìn Khang đang ngồi bên cạnh."Có. Tao thích mày..." Tôi dừng lại giây lát. "Như một người bạn." Khi nghe câu trả lời của tôi, đôi mắt đen láy đang tràn đầy hi vọng của nó bắt đầu rũ xuống, nó cúi thấp đầu, đan hai tay vào nhau trông y như thằng suy vậy. Nhưng chưa đầy nửa phút, Khang ngẩn mặt lên, ánh mắt lấp lánh chứa đầy chất tình, nó đưa tay vén tóc tôi ra sau tai, giọng nói ấm áp bảo: "Không sao cả. Tao sẽ từng bước chinh phục trái tim mày. Từ một người bạn, chúng ta sẽ thành người yêu và có thể xa hơn là bạn đời." "Tao sẽ đợi, để xem mày kiên trì được bao lâu." Tôi cười khúc khích, suy tư nhìn người con trai trước mặt. littleqinie 17/8/2023…