Kết quả tìm kiếm: "committed"
Tìm thấy 6 truyện tương tự
Các mẩu truyện Creepypasta [Còn tiếp]
Lưu trữ các mẩu truyện ngắn từng đăng trên một page Creepypasta nào đó do tôi và ~D.A~ viết Ảnh bìa: game escape the room: limited time official art room 3. Game này có thể chơi trên smartphone...
kohaku-centric | lie from the front lines
kohaku-centric / madakana / kaokana / welp, in our case it's gonna be hell fer sure. 'cause we hurt other people, make 'em suffer, and snatch away what's precious to 'em. nah, it's 'cause we already dirtied not just our hands but our very souls with the wrongdoings we committed a long time ago. - oukawa kohaku...
[DIỆP TƯ] SI MÊ EM
"Rồi tình đầu tới, buổi tối đầu tiên Em thơm và ngậy như là múi sầu riêng...". WARNING: Nhiều H. Truyện được viết theo cảm xúc của tác giả, thích gì viết đó... Shut it, save it, keep it pushin' Why you beating 'round the bush'? Knowin' you want all this man Never knock it 'til you try All of them bitches hating I have you with me All of my niggas sayin' you mad committed Realer than anybody you had, and pretty All of the body, the ass and titties Day to night to morning, keep with me in the moment I'd let you had I known it, why don't you say so? Didn't even notice, no punches left to roll with You got to keep me focused; you want it? Say so......
(KNY)400 năm ta sống bất tử ở thế gian.
Số phận đã định đoạt Thì không bao giờ có thể thay đổi Dù ngươi có cố đi chăng nữa Sẽ chẳng bao giờ đáp lại Sức mạnh là thứ Mà Người nắm giữ Trường tồn bất biến Mãi mãi không quỳ xuống Fushikiju..Tại sao?Tại sao ngươi lại ham muốn nó? Ta đã từng hứa với Thần một giấc mơ Một giấc mơ về sự bất diệt Với lòng trung thành ngàn năm Chính ta đã tự chọn Đi vào con đường tối tăm không chút ánh sáng Chỉ vì sức mạnh Đến cuối cùng,ta mới hối hận Nhưng chẳng thể sửa chữa,quá khứ đã qua rồi Tâm can day dứt,cũng chính ta chẳng hiểu được.À...Do ta vứt bỏ con người trước kia,tiến vào con đường tội lỗi. Mang danh là một vị thần,nhưng ta chưa từng hoàn thành đứng nhiệm vụ.Chỉ biết giết và giết.Tội lỗi chồng chất,ngày càng nặng.Ngông cuồng,coi thường,độc ác đã dần che mờ đôi mắt.Bàn tay nhuốm máu,thứ chất kinh tởm dần thấm vào y phục. Đứng trước khung cảnh chết chóc,chiến trang bùng nổ,sao ta lại chẳng có cảm xúc gì?Gương mặt vô cảm,cầm kiếm lên,loại bỏ từng kẻ địch.Hoàn hảo về mọi mặt nhưng tình cảm lại TỬ?Nó chết từ rất lâu rồi và ta cũng không cần tới nó để làm gì. Vậy,có xứng đáng làm một vị thần không? Không cảm xúc,không tình người,sự thương cảm còn đâu mà nhắc đến nó?! Rất mạnh,tạo ra bao nhiêu vị thần quyền lực khác nhưng thân thế này cũng phải trả giá thôi.. Vị thần đầu tiên của vũ trụ là người khác Ta chỉ là người thứ hai Tuy vậy nhưng ta và Người đó khác nhau......
![Các mẩu truyện Creepypasta [Còn tiếp]](https://truyen2u.com/images/cover/136223486-256-k643228.jpg)



![[DIỆP TƯ] SI MÊ EM](https://truyen2u.com/images/cover/268134963-256-k837311.jpg)
