Dương Nhật Hải là một thanh niên có tính cách ít nói còn Trương Hoàng Thế Thư là một cô bé nấm lùn lười biếng có tính cách đối lập với Dương Nhật Hải, Dương Nhật Hải đã yêu thầm cô từ năm lớp 10 nhưng đến tận giữa năm lớp 11 cô mới nhận ra tình cảm của cậu. Cô và cậu gặp nhiều sống gió nên sau khi thi đại học xong cậu và cô mới chính thức hẹn hò, bên nhau chỉ vỏn vẹn mới 6 tháng cô bị người khác bắt cóc đến tận 2 năm sau 2 người mới gặp lại nhau để viết tiếp câu chuyện tình yêu của họ…
" nếu cần 100 bước để chúng ta có thể gặp nhau, anh sẽ bước 98 bước, hai bước còn lại phần em, đủ để em xoay người, bước một bước và nhào vào lòng anh "- Khải Phong -" Khải Phong, sau này anh nhớ nhé, thứ nhất là hạnh phúc, hiếu thảo, thứ hai bình an, mạnh khỏe, cuối cùng là gả cho em "- Lan Anh -…
Ngô Du rất khó chịu, khó chịu cực!Trong lòng bàn tay hãn đều muốn đem vệ sinh miên làm ướt, khả nhìn kia chen lấn thùng xe, xa xôi buồng vệ sinh, Ngô Du có điểm tuyệt vọng! Đáng chết quản lý rất khi dễ người! Nhất định phải đuổi ở phía sau đem chính mình gọi trở về, tuy rằng cũng không muốn ở nhà liền ngốc, nhưng là lại cố tình đuổi ở phía sau ── xuân vận phản trình Cao Phong thời kỳ, nhưng lại vượt qua chính mình... Đến cái kia, này dọc theo đường đi run như cầy sấy liền sợ ra cái vạn nhất để người nhìn đến một cái đại lão gia sủy cái kia ngoạn ý, còn muốn hay không nhân sống! Trước mắt không thể không đổi, nhưng là trong xe rậm rạp người, trạm, ngồi, tọa càng có liền đĩnh đạc nằm trên mặt đất, còn có chi ở trên hành lang hành lý, này khiến hắn như thế nào quá khứ a!Phiêu phiêu lân tòa người kia, sơn giống nhau, ngưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt khóa mi, một bộ khó chịu bộ dáng, Ngô Du càng do dự, đến cùng muốn hay không đi đâu? Đây là, bên cạnh nam nhân giật giật tựa hồ muốn đổi cái tư thế, Ngô Du cái gì cũng không để ý suy nghĩ, kêu một tiếng tiên sinh, có thể là rất kích động, này một tiếng dọa người đại, đại đắc đủ để cho cái kia sơn dường như nam nhân một cái giật mình, một đôi ngưu mắt trừng đắc lưu viên nhìn trước mắt Ngô Du! Ngô Du cũng kinh giác này một tiếng đại đắc quá thất lễ, đỏ bừng mặt khiếm mông, ngạnh da đầu ngắc ngứ, phiền toái ngài khiến một chút, ta đi ra. Này một tiếng lại tiểu cùng muỗi dường như. Nam nhân nhăn mi nhìn hắn, có điểm nghi hoặc, hắn muốn là…
Tô Tương Tương là một nữ sinh cấp Ba, một nhân vật gây phong vân ở trường hội tụ đủ thứ trốn học, đánh nhau, không để ai vào mắt Một ngày Tô Tương Tương nhìn thấy học sinh mới chuyển trường Dư Nhiên đang đọc sách trong lớp cô liền cảm thấy tim đập loạn xạ không bình tĩnh lại đượcTừ đó mọi người liền nhìn thấy nữ quái Nhất Trung điên cuồng đọc sách không còn hư hỏng mà ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ đi theo Dư NhiênTô Tương Tương : Dư Nhiên bài tập này làm thế nào vậy ?Tô Tương Tương : Dư Nhiên cậu xem tớ học đến mắt cũng đã có quầng thâm rồi này Buổi tối mùa hè, sau khi kết thúc lớp học thêm Tô Tương Tương lôi kéo Dư Nhiên đến bể bơi của trường Tô Tương Tương : Nhiên Nhiên nhân lúc trường không có ai cậu biến thành người cá bơi qua bơi lại vài vòng cho tớ xem được không ? Dư Nhiên : Muốn xem ? Nằm mơMọi người đều nghĩ học thần thành tích tốt, cao lãnh như thế sao lại để mắt đến Tô Tương Tương. Nhưng không ai ngờ được một hôm Tô Tương Tương tranh chấp với một nữ sinh đến đánh nhau Dư Nhiên nhìn thấy mặt lạnh đi đến bên cạnh cô hỏi " Tay có đau không ? " sau đó nhẹ nhàng xoa tay rồi khẽ hôn lên mu bàn tay của cô…
Title: Mỹ nhân, em về chưa?Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi và tôi viết không có mục đích phi lợi nhuậnRating: NC-17Pairings: GRI aka NyongtoryCategory: Fantasty, Pink, Tragedy, Adventure, RomanceStatus: Multi-Chapter…
Tuyết Dương - Tuấn Kỳ được mọi người nhắc đến với biệt danh thiên tài IQ 200. Cả 2 là bạn học cùng lớp tại lớp chuyên Tự nhiên 1 trường THPT chuyên 37. Cả hai được xem là cặp đối thủ không phân cao thấp trong các kỳ thi. Hai người luôn chiếm giữ 2 vị trí đầu tiên của bảng xếp hạng và gần như không ai lấy chuyển được thứ hạng của họ. Tuy nhiên có một sự thật mà mọi học sinh trong trường truyền tai nhau là việc cậu học sinh thiên tài xếp thứ 2 toàn trường suốt ngày lẽo đẽo theo sau cô nàng hoa khôi học bá. Việc các học sinh trong trường bắt gặp Tuấn Kỳ bám lấy Tuyết Dương đã không còn xa lạ gì. Thậm chí đến cả giáo viên cũng chỉ biết thở dài, mắt nhắm mắt mở cho qua trước những hành động của Tuấn Kỳ. Đến cả khi Tuyết Dương quyết định chuyển trường thì cậu cũng chuyển trường theo. Sự cố chấp của cậu liệu có làm rung động trái tim cô nàng học bá hay không? Và liệu cuộc đời họ có gắp sóng to gió lớn hay không ? Đọc đến cuối truyện để biết đc kết quả nhé🤗…
Tác giả: ThiThể loại: Huyền huyễn, harem, xuyên thư, dị giới,....Văn án: Ảnh Nhạc sau vụ tai nạn thì linh hồn xuyên vào cuốn tiểu thuyết ngôn tình huyền huyễn. Bản thân trở thành "boss cuối" bộ truyện, lòng lang dạ sói, dã tâm đầy người, một người lương thiện như cậu thật không làm nổi. Nếu đã không thể trở thành phản diện thì chỉ còn cách gia nhập vào dàn harem của nữ chủ hoặc làm vật hy sinh cho nam chủ nhưng cả hai cậu đều không muốn~Ảnh Nhạc mang theo cốt truyện cùng cái hệ thống bất bình thường bước lên con đường tu luyện đầy cam go. Liệu có bao nhiêu thử thách đang chờ đón họ? Bìa: Mo_WA Team@blackpink0307Lời tác giả: Muốn thử viết một bộ truyện theo ý riêng của mình~ Không bị gò bó bởi bất cứ thứ gì cả~ Bởi vậy nên có lúc truyện sẽ cập nhật nhiều chap liên tục cũng có khi drop giữa chừng.Lưu ý: Harem không luận nam nữ nên nếu kiêng kị mời click back để không gây thù hận~…
" Ước mơ của cậu là gì thế?"" Tớ muốn được học lên cao hơn nữa để trở thành giảng viên, trở thành người truyền đạt lại tri thức cho các bạn sinh viên sau này. Còn cậu thì sao?"" Ước mơ của tớ là cưới cậu, Duy ạ."" Cậu muốn đi du học à" " Ừ, tớ muốn đi học bên nước ngoài nhưng tớ lo cho cậu.."" Không được, cậu không được bỏ lỡ cơ hội này. Cậu không đi là tớ giận thật đấy. Mình còn nhiều cách để nói chuyện cùng nhau mà."" Tớ biết là cậu sẽ luôn ủng hộ tớ mà"" Thư ơi, tớ về rồi đây, Duy của cậu về rồi đây. Tớ về muộn quá nhỉ"" Thật tốt quá, vẫn kịp để ngắm cậu thêm một lúc nữa. Tớ nhớ cậu nhiều lắm"" Chiếc nhẫn này sẽ là minh chứng cho tình yêu của chúng ta, là lời thề của Duy dành cho Thư nhé. Tớ yêu cậu nhiều lắm"" Tớ cũng yêu cậu"" Thầy Duy tối nay có rảnh không, đi ăn tối với anh. Anh giới thiệu cho em gái này giỏi lắm. Thấy cậu cũng ngoài 30 rồi mà chưa định tính đến chuyện hôn nhân à"" Ngại quá, em có vợ rồi. Chúng em kết hôn cũng được hơn 10 năm rồi."" Chà khá quá nhỉ, cậu cũng kín tiếng phết. Hôm nào dẫn vợ cậu đi ăn tối với anh chị một bữa, anh mời"" Vợ em mất được gần 10 năm nay rồi"…
tác giả : Hạ Vũ thể loại : đoản văn. ngẩu hứng, tình yêu và những kỷ niệm tuổi thanh xuân Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng sẽ có một thời thanh xuân để nhớ, dù có trưởng thành bao nhiêu, dù những bộn bề ngoài xã hội đã khiến ta bận rộn bao nhiêu thì khi ngồi lại, tận hưởng dư vị của cuộc sống, chỉ cần một tách cà phê và một bản nhạc nhẹ nhàng du dương cũng đủ khiến ta nhớ về những kỷ niệm xưa cũ, những ký ức đẹp mãi mãi đọng lại trong lòng mỗi người, tuổi thanh xuân thật đẹp tôi ước gì thời gian mãi dừng lại ở năm tháng ấy. Thanh xuân như cơn mưa rào, cơn mưa ghé qua cuộc đời ta gột rửa những nổi buồn nơi đáy lòng và cuốn trôi đi những năm tháng tươi đẹp của tuổi thanh xuân ấy. Dù là ai đi nữa ắt hẳn sẽ một lần ướt mưa.…
Cấp một ngây ngô trong sáng, tình bạn đơn giản thuần khiếtCấp ba trưởng thành và mơ mộng, từ đồng phục đến váy cưới là một câu chuyện ngọt ngào.Nhưng bạn có nhớ cậu bạn cùng bàn năm lớp 9 không? Cái tuổi chưa có suy nghĩ gì về tương lai, yêu và thích còn là một khái niệm mơ hồ, có khi chỉ một năm sau nữa sẽ tách ra học hai trường cấp ba khác nhau, tuy không cách đến trăm ngàn cây số, lại dễ dàng khiến người ta từ bỏ, bởi vì bạn mới, môi trường mới, điều kiện đi lại hạn chế, áp lực thi đại học tăng lên, liệu người từng nắm tay hồi lớp 9 có còn quan trọng? Cậu bạn năm 17 tuổi không dễ quên, vậy cái tuổi 15 ngây thơ ấy, có nên có một mối tình....…
Thanh xuân của chúng ta bắt đầu từ một cơn mưa.Ngày hôm đó, bầu trời xám xịt, sân trường ướt đẫm, còn cô thì đứng lặng dưới mái hiên, không mang theo ô. Anh xuất hiện, chìa chiếc ô về phía cô như một điều gì đó rất đỗi bình thường-nhưng lại vô tình mở ra cả một đoạn ký ức không thể nào quên.Từ những ngày cùng nhau đi học dưới mưa, những lần lặng im đứng cạnh nhau khi trời đổ mưa bất chợt, đến những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên... tất cả đều nhẹ nhàng như mưa, nhưng lại thấm rất sâu.Chỉ là, không phải cơn mưa nào cũng kéo dài mãi.Và không phải ai bước vào thanh xuân của nhau... cũng có thể cùng đi đến cuối.Nếu một ngày mưa khác quay trở lại,liệu chúng ta còn đứng cạnh nhau như năm ấy...…
Anh chàng giả ngốc và cô gái dễ tin người ..Nguyễn Trọng Duy Anh và Đặng Ngọc Thư đã vô tình gặp nhau từ nhỏ , nhờ sự cố năm đó Duy Anh đã phải lòng cô nàng Ngọc Thư ...Diễn biến tiếp theo trong chuyện đó ....Tác Giả : Tớ Là Bống .…
Nam - 18 tuổi sau đám tang của ông nội bỗng nhận ra mình có khả năng thấy được những hiện tượng siêu nhiên mà không ai thấy được. Và từ đó hành trình bất đắc dĩ của Nam đi ngược lên phương Bắc bắt đầu...…
Tác giả : Hạt mưa nhỏthể loại: đam mỹ, thanh xuân vườn trườngVăn án " Mày nghĩ như thế nào nếu 10 năm nữa chúng ta vẫn không thể cưới nhau "" Vậy thì ở bên nhau thêm sáu lần 10 năm nữa "…
câu chuyện sẽ kể về Trương Kiều Anh và Hoàng Trung Khánh chung với nhau từ hồi tấm bé nhưng sau đo Kiều Anh chuyển nhà vào Nam mãi khi lên cấp 3 Kiều Anh mới gặp lại người bạn thuở ấu thơ ấy...…
kể về chàng trai đang tìm lại ý nghĩa của tình yêu sau khi trai qua mối tình với trai thẳng. Và sau đó chàng trai ấy đã ra đi khi bản thân vẫn chưa hiểu tình yêu có ý nghĩa gì với cuộc đời bản thân trong thế giới này…
bao năm yêu thầm,không biết có nên thổ lộ không.. mong rằng một ngày nào đó,cậu sẽ hướng về phía tôimãi mãi. . . . thể loại:tình trai,thanh xuân vườn trường, 1×1…