Một chàng trai yêu đơn phương cô gái, hai người ngồi chung cùng nhau một năm học đến khi anh chàng này tỏ tình cô gái có vẻ không đồng ý nhưng rồi cô ấy cũng để ý chàng trai . Những sóng gió ập tới những chuyện ấy cứ khiến cho cô không nói ra bởi mỗi khi cô để ý anh chàng thì lại có một điều khiến cô khuất mắt "Đúng người, sai thời điểm" quả là hối tiếc…
Chân thành yêu thương đến cuối cùng vẫn là đau đớn đến tận cùng.Bộ này không phân nam chính , nam phụ . Đây là tuỳ bạn đọc cảm nhận. Nên đến cuối cùng HE hay SE cũng là do góc nhìn nơi bạn. Câu chuyện cũng chỉ như vậy.Câu chuyện này mình đã trải qua 2-3 lần chỉnh sửa nội dung cốt truyện nên mọi người có thể đợi lâu chút mới hoàn được nha! Xin cảm ơn đã đón đọc!…
Tình cảm là thứ ta ko thể lường trước được, nó có thể đến bất cứ lúc nào quang trọng là ta có nhận ra không . Vẫn cứ thích anh là câu truyện nói về tình yêu đơn phương của cô nữ sinh tuổi mới lớn nhưng mang tình cảm sâu nặng, đầy chua sót của cô với người bạn của anh mình. ( đây là câu truyện đầu tay của mình , mong mọi người góp ý thêm cho mình . Xin cảm ơn 🤧)…
Cốt truyện từa lưa tè le =>Chỉ cần tôn trọng các nhân vật vì đây đều là người thật , fic vui vẻ nên hãy đọc một cách thoải mái , việc viết lách của tui không tính là giỏi , vẫn mong nhận phản hồi và góp ý tích cực . [SGP_NQuy] Người bạn đặc biệt : là bộ thứ 3 của tui , hãy ủng hộ nhé ♡♡♡…
"Đôi mắt long lanh ứa lệ, ngày tôi yêu em là ngày tôi mất em..!"Đoản văn bách hợp này ngược, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc! Lưu ý: truyện do tôi tự viết, mong chư vị đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. (Bạch Tửu Trụy Lạc Huyết)…
nu9: Tô Hạ Vy n9: Vương Nhật MinhCHỦ YẾU: truyện chỉ tập trung về tình yêu Nhật Minh dành cho Hạ Vy nhiều cỡ nào.truyện kể về chàng trai thầm yêu mến thương trộm nhớ một cô gái 10 năm ,khi chàng trai chạm được chút ánh nắng của đời mình thì buộc phải đành chia xa. " kiếp sau tôi muốn được thích em thêm 1 lần nữa và chỉ mong kiếp sau em đừng quên tên tôi "…
Đây là câu chuyện đầu tiên của mình đăng cho mọi người xem, nếu có gì sai sót mong các bạn thông cảm và ủng hộ mình nha. ❤️❤️❤️ Các bạn sao khi đọc xong thấy hay cho mình 1 ⭐️ để mình có động lực viết chap tiếp theo nhaPhạm Hạ Phương ( 20 tuổi ): sinh viên năm 2 của truong đại học X khoa kiến trúc, cô có ngoại hìnhưa nhìn, là mẫu người của được các anh chàng ở khoa khác săn đón. Nhưng đối với cô, từ luc học lớp 10 cô có thích một anh hơn mình 2 tuoi . Nhưng anh thì lại không chấp nhận cô vì 1 lý do nào đó cô vẫn không biết.Trần Minh Phúc ( 22 tuổi ): sinh viên năm 4 của truong đại học X khoa quản trị kinh doanh, một chang trai không quá đặc biệt, anh biết rap và cả choi đàn. Anh là con của chủ khách sạn nổi tiếng nhung chẳng ai biết vì a đang muốn che giấu không cho các cô gái khác quen mình theo kiểu ăn bám. Anh biết Phương thích mình 5 lần 7 lượt đều từ chối nhưng Phương vẫn đợi anh đến khi đau cùng 1 trường đại học.Trần Nhật Huy ( 19 tuổi ): sinh viên năm nhất của truong đại học X khoa kiến trúc, đẹp trai, nhà giàu, rất chơi bời, buổi tối hay tụ tập bạn bè ở các quán bar, quen rất nhiều cô gái rồi lại thôi. Em họ bên ba Phúc, nhưng hai anh em không thuan gì mấy cũng biết từ khi nào.Đỗ Nhựt Hạ ( 21 tuổi ): bạn thân của Phương và Phúc, sinh viên năm 3 trường đại học XX, năm đó chính cô bạn này đã giới thiệu Phương cho người anh bạn thân của mình nhưng lại từ chối. Có bạn trai rồi nha.…
nói về tất cả các người chơi trên thị trấn DMM games ( bây giờ tất cả các game trên dmm đều là game nhập vai trực tuyến ). Nhân vật chính là 1 ông bác đen đủi, bị vợ bỏ vì 1 lí do nào đó. Vốn là 1 giáo viên dạy lịch sử nên ông đã tìm đến game Touken Ranbu... thật không may mắn rằng trong lúc triệu hồi starter, ông đã triệu hồi nhầm starter của 1 bản doanh đã bị 1 Saniwa bỏ hoanh từ lâu... -- Trong truyện này, tập hợp mọi yếu tố hài, bựa, dìm, nhảm nhí là chủ yếu ! có chút ecchi ( ecchi gì mà ecchi <(") toàn mấy đứa bựa dâm ) -- Nhân vật chính là các nhân vật như : Saniwa ( gồm 10 saniwa + 1 Sani nhà người ta và Saniwa địch ), Teitoku ( đô đốc bên Kancolle ), Danchou ( bên Flower Knight Girl ), Thợ rèn ( bên Shinken chứ không phải thằng rèn bên touken đâu :vv ) , Dokushin ( bên Icchibanketsu ) và Onii-chan ( chắc thế ) (bên Senpro )…
"Cả thể giới đều hiểu chỉ một người không hiểu".Đây là hậu quả của việc gặp lại người cũ, một chút hơi men và cảm xúc dâng trào. Chỉ là muốn xả ra nỗi bức bối trong lòng tôi, nên đây là 1 câu chuyện thật, không chút văn vẻ, màu mè hoa lá hẹ nào đâu nhé. Nếu trong thanh xuân của bạn từng có một mối tình đơn phương thì có thể bạn sẽ bắt gặp bản thân mình trong đó."Điều tuyệt vời nhất đôi khi không phải là cái đích đến hạnh phúc mà là những tháng năm đẹp nhất mà chúng ta đã trải qua cùng nhau".…
Như cơn mưa rào, thanh xuân ghé qua mang vết son cuộc đời, rồi thanh xuân lại mãi ra đi, chỉ để cho ta nuối tiếc...Thanh xuân không chờ đợi ai, và trong trái tim mỗi người thanh xuân giống một cuốn phim ngắn đầy khung bậc cảm xúc.…
Đây là câu chuyện nhỏ của mình. Câu chuyện giống như nhật ký vậy, mình muốn kể lại những gì đã xảy ra giữa mình với người ấy. Là kết buồn thôi vì tình đơn phương mà. Nhưng mình muốn viết lại quá trình mình thích người ấy như thế nào... Mình không muốn hối tiếc.…
Điều ước đôi khi đơn giản lắm, chỉ cần được nắm tay anh chỉ một lần thế là đủ......Yêu một người không thích mình là bi thương, khi đó yêu xa lại càng bi thương hơn...Đợi một ngày nào đó, anh cùng người con gái khác bước vào lễ đường.... Hy vọng anh có thể thấy được kẻ bất hạnh vẫn đang ầm thầm dõi theo anh, trong bóng tối vì anh mà rơi lệ...…
An Tư Hạ vốn nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể yêu người con gái đã giam cầm cuộc đời mình, nàng chán ghét cô. Thế nhưng khi người đó biến mất khỏi cuộc sống của nàng, khi cô không còn nhớ nàng là ai nữa, thì nàng lại mang cảm giác mất mát. Cuối cùng thì nàng lại là kẻ theo đuổi, khao khát thứ tình cảm mà mình đã để vuột khỏi tay. Phải chăng tình yêu là dày vò lẫn nhau? Cả hai đều đau khổ đến cùng cực!…
Câu chuyện thanh xuân kể về khoảng thời gian học THPT cùng CrushTuyến nhân vật chính:Nam chính: Tống Tâm ThànhNữ chính: Lục Ân NguyệtP/s: Tên nhân vật được dùng trong đoản văn là không có thật, chỉ có ký ức là thật, cảm xúc là thật, và kỷ niệm là thật.…