Nguyện người bình an
Sau 6 năm, cuối cùng tôi cũng buông bỏ được tình cảm với cậu ấy.. Chỉ mong cậu có thể bình an hạnh phúc... Vĩnh viễn không gặp lại"Vậy nhóc thích anh đi, được không? "…
Sau 6 năm, cuối cùng tôi cũng buông bỏ được tình cảm với cậu ấy.. Chỉ mong cậu có thể bình an hạnh phúc... Vĩnh viễn không gặp lại"Vậy nhóc thích anh đi, được không? "…
Câu chuyện này dựa trên một câu chuyện có thật, của một nhân Viên nữ, đã đơn phương chị chủ 4 năm cô ấy làm tất cả vì người minh yêu, mặc kệ là những người xung quanh nghĩ gì,làm đến không suy nghĩ đến bản thân mình, đến khi nhận ra là mình không còn gì cả.... mik đặc cho nhân Viên đó tên là Tuyết và chị đó tên là Phương, có gì sai sót mong mọi người góp ý và thông cảm, vì đây là lần đầu tiên mình viết truyện theo cảm xúc của mình 😊…
đây là một câu truyện không liên quan đến môn văn , mà nó nói về vai chính là một người kém văn mà đam mê nó làm cho mọi người cười thầy cô khinh thường bạn bè chẳng tin tưởng làm cho nhân vật áp lực , và còn xoay quanh câu chuyện tình yêu của nhân vật chính Đây là cậu chuyện thuộc Girl love và ai hok thích thì cứ lướt qua ...…
Sau lưng anh là em, người luôn dõi theo anh, luôn đứng trong góc khuất nhìn theo anh, gượng cười. Hỷ ngộ ái ố của cuộc đời thật trớ trêu. Yêu một người nhưng không dám thổ lộ, không dám công khai với mọi người rằng:"Em yêu anh, yêu anh đến đau lòng".…
Là những lời chưa bao giờ nói của Đông Phương Úc Khanh, dành cho Đông Phương Úc Khanh...Dị Hủ Các Chủ, Phong Nhai Khôn Cùng, nắm trong tay cả Lục giới, lại không thể hiểu được chính trái tim mình. Đoạn tình cảm đau đớn giày vò này, lại kết thúc trong buồn thương lai láng...…
Thanh xuân của một người được tượng trưng bằng một bông hồng. Bông hồng hôm nay nở rộ nhưng mai đây sẽ tàn phai. Hãy nắm lấy thời gian và làm điều mình yêu, đừng để thanh xuân trôi qua một cách vô vị ...…
1 phần hồi ký và 1 phần nhật ký của Pi (Tôi) Tôi viết cái này chỉ để lưu giữ lại những kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời tôi, thế nên những gì tôi viết trong này đều dựa theo góc nhìn của tôi về những sự kiện đó, có thể sẽ không đồng quan điểm hay suy nghĩ của một vài bạn . Vả lại, đây là văn phong của 1 học sinh lớp 11 và tôi cũng không giỏi văn cho lắm nên viết có lủng củng thì bỏ qua cho tôi hen.Chú ý: để tag ngôn tình vì để có người đọc thôi…
"thanh xuân như một thước phim, nơi mà chỉ cần đứng cạnh nhau cũng thấy lòng dịu lại"Đây là tác phẩm đầu tiên của mình nên có gì sai sót mong mọi người góp ý ạTác phẩm là do mình lấy ý tưởng trong một ngày kỉ yếu và đa số sẽ là sáng tác nhiều hơn thực tế ạMình có thay đổi lại tên nhân vật chính rồi nha!…
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
" Boun, tao cũng không muốn xía mũi vào chuyện của hai người nhưng... mày thật sự quá đáng với cậu ấy rồi. Prem lặn lội từ quê nên, một mình cậu ấy , lại phải thích nghi với cuộc sống ở đây. Thật sự không dễ dàng gì.."" mày đang trách tao ?"" Tao không trách mày, tao chỉ..."" mày chỉ muốn lên gường với nó đúng không?"bụp..." mẹ nó, mày đúng là tên khốn nạn. Tao chỉ có lòng tốt nhắc nhở mày một câu, nếu mày cứ tiếp tục như vậy, tao sẽ..."" ..."" tao sẽ cướp lại cậu ấy"…
Em trúng một loại độc khiến người ta đắm chìm nhưng khó mà thoát ra được. Loại độc ấy khiến con người trao đi tâm trí, trao đi trái tim, trao đi toàn bộ tình cảm, trao đi hết những gì mình có, trở thành con rối nhỏ bị người khác chi phối trong tay nhưng lại không tình nguyện thoát ra dù biết kết cục của mình sẽ là vỡ vụn thành từng mảnh. Loại độc mà em trúng có tên là Đơn Phương.…
Thể loại: thanh xuân, đơn phương, sad ending, âm dương cách biệt"Cậu đọc được những dòng nhật ký của cô vào lễ tưởng niệm".Một cuốn sổ màu xanh lam rơi lại bên vệ đường.Một lời tỏ tình muộn màng đến mức người nhận chẳng thể đáp lại.Cô đã rời đi vào mùa hạ năm ấy, âm thầm như cơn mưa rào tháng sáu.Đến rồi đi, chẳng kịp để lại cầu vồng.…
Có những người bước vào đời ta như một cơn mưa rào , dữ dội, làm ướt đẫm mọi góc khuất trong tim. Nhưng sau cơn mưa ấy, không phải lúc nào cũng có cầu vồng. Không phải sau trận mưa nào bầu trời cũng trong xanh trở lại.Hạ An từng nghĩ tình yêu là nơi chữa lành. Là nơi sưởi ấm trái tim cô đơn. Cho đến khi cô nhận ra: có những người, càng yêu càng đau. Có những ký ức, càng cố quên lại càng in sâu.…
Cứ ngỡ là có cơ hội, cứ ngỡ là sẽ quyết tâm tới cùng, một mình chôn giấu mãi mãi nhưng cuối cùng lại chẳng thể biết về sự hiện diện của nhau. Không xuất sắc, không hoàn hảo, không dũng cảm và không quan trọng để được coi trọng.…
Kể về cuộc đời của An - một nam mạng Nhâm Thân, đã đi qua 1 nửa cuộc đời đầy dang dở. Đâm đầu vào cánh cửa tuyệt vọng chẳng có lối ra. Những sai lầm hoài phí đi tháng năm tuổi trẻ để cuộc đời ngang dọc, đủ phiền muộn suy tư. Giữa một thế giới hỗn độn, kẻ mộng mơ đang đi tìm câu trả lời cho chính bản thân mình khi những cú Knock out đã làm chùn đi bước chân trên con đường tìm sự bình yên...…
Cô yêu anh ... một "con điếm" được anh bao ăn ở lại đem lòng yêu anh , phạm vào đại kị của hợp đồng tình ái Một ngày cô lấy hết can đảm nói hết lòng mình cho anh nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh nhạt Anh quay lưng bước đi không một chút ngần ngại ... nhưng anh không biết rằng ngày anh quay đi một cánh cửa nơi cô đã đóng lại , không biết rằng anh đã đánh mất đi thứ quý giá mà cả đời này anh phải hối hận Liệu sự choàng tỉnh ấy có giúp anh nhanh chân bắt kịp cô ?…
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
Truyện thể loại : Ngôn tìnhNhân vật nam chính : Đông Triết ( Biệt danh : Bé tiểu thụ )Nhân vật nữ chính : Lee Trân ( Biệt danh : Mọi ng tự tìm hiểu trong truyện nhé )Thưa các anh các chụy rằng chuyện này k có cảnh nóng chỉ rằng cho nhg ng thiếu tình cảm yêu thương từ đối phương thôi ạ. Nên mong anh chụy thông cảm và ủng hộ bộ truyện này của em ạThank you so much***Chụt chụt…
"So you said, you found, somebody else."---------------------------------------Dựa trên sự thật đã từng trải.CHÚ Ý: Nếu muốn reup thì phải thông qua mình trước nhé :) Mong mọi người ủng hộ ^^…
tôi thích một người suốt chín năm, chỉ vì một lời hứa năm ấy.chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình từng đùa rằng sẽ kết thông gia với nhau. anh cũng từng nói sẽ cưới tôi, còn tôi thì mang câu nói đó đi qua cả tuổi thanh xuân.chỉ là khi thật sự lớn lên, anh lại dần rời xa tôi. ở trường, anh coi tôi như người xa lạ.cho đến một ngày, tôi nhìn thấy anh mỉm cười với người khác.lúc đó tôi mới hiểulời hứa ấy, chỉ có mình tôi tin là thật…