Tấm Cám ( Dị Bản )
Câu chuyện nhảm nhí mình viết lâu rồi ( Chắc từ đợt có phim Tấm Cám - Chuyện Chưa Kể ). Nay đọc lại thấy vui vui nên mới đăng.…
Câu chuyện nhảm nhí mình viết lâu rồi ( Chắc từ đợt có phim Tấm Cám - Chuyện Chưa Kể ). Nay đọc lại thấy vui vui nên mới đăng.…
Câu chuyện số 2Có những người gọi là "người đi gieo thương nhớ." Họ chẳng ở xa ta, cũng không ở lại quá gần. Họ không khẳng định nhưng cũng không phủ định. Họ cứ gieo vào lòng ta hy vọng rồi lại bỏ đi.Thi thoảng họ tìm tới, tưới nước cho hy vọng ấy trong ta.Thank @Annbiuu for this lovely bookcover…
Tên truyện: Thế giới nhỏ của vua SidaTên khác: Sida - Chuyện không dám nhưng vẫn phải kểThể loại: Truyện cười, bựa đủ kiểu, pha tí hư cấu. Truyện pha thêm yếu tố tình cảm, tâm lý, hành động, xã hội ( có cái lìn ấy :"> tin người vcl )Tác giả: ChuyNhân vật: Sida, Chuym La, Toét, Phối Lách, đức Vua cũ, thái giám màu mè, một số thê thiếp của đức vua và còn vài nhân vật phụ không đáng kể đến nữa :">Số chương: vô hạn... Nội dung: Một đứa con trai bình thường về mọi mặt. Được cái nhan sắc kha khá một tí. Suốt ngày cắm đầu gánh team đánh LOL tự dưng trở thành một ông vua. Đối diện với biết bao nhiêu là vấn đề rắc rối. Bằng tính cách bẩn bựa, nhây, trẻ con của mình. Sida - vị vua trẻ đã dần vượt qua mọi thứ và trở nên chững chạc hơn :)…
Có người nói,nếu một người đã quen sống trong bóng tối,ánh sáng đến cũng chỉ là quấy rầy.Cô từng là một cảnh sát ngầm.Một lần sống sót,đánh đổi bằng nửa thị lực và toàn bộ lòng tin.Một hôn ước cũ kéo cô về giữa những người xa lạ.Ngôi nhà ấy, rộng đến mức tiếng lòng cũng vọng lại.Anh không thích cô,cô chẳng mong ai thương mình.Chúng ta cứ thế sống cùng,như hai đường thẳng tưởng chừng sẽ không bao giờ cắt nhau-cho đến khi một người quay đầu,và người kia đã khuất bóng.…
Từ một nô lệ ẩn nhẫn trở thành cẩu hoàng đế cố chấp.Năm 15 tuổi, Nguyên Tử Triều người đầy vết thương khuất nhục quỳ dưới mưa lớn, trước mặt là gian phòng ấm áp, nơi phu tử đang giảng bài cho con cháu thế gia những đạo lý mà hẳn không hiểu."Sáng ngộ đạo, tối chết cũng cam lòng." Sau này xoay người đắc thế, nô lệ ti tiện ngày ấy đã bước lên đỉnh cao quyền lực, tra tấn từng người đã từng sỉ nhục hắn.Đế vương trẻ tuổi nửa quỳ dưới đất buộc chiếc chuông vàng vào chân nàng, Vân Tích run run, nhắc lại chuyện cũ hòng tìm đường tự cứu mình: "Ta chưa từng tổn thương ngươi."Ước nguyện 10 năm cuối cùng cũng thành hiện thực, Nguyên Tử Triều ghé vào tai nàng nói: "Năm ấy nàng dạy ta sáng ngộ đạo, tốt chết cũng cam lòng, ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.""Nhưng trước khi chết, ta muốn có được nàng."Nàng là đạo của hắn, hắn nguyện ý tối chết vì nàng.…