Nơi đây là đâu, các sao nữ của chúng ta lạc vào một nơi không thuộc về thế giới của họ. Có lãe là tiền kiếp của họ chăng? Hay là chỉ là giấc mộng thoáng qua mang nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau khiến họ ngẩn ngơ nên đi hay ở lại ở nơi đây.Hãy cùng họ cảm nhận được thế nào là quan trọng nhất? Hay điều gì khiến ta hạnh phúc? Hay chỉ trọn vẹn về tình cảm gia đình, bạn bè và người mình yêu!…
Tác giả: mingzong (ao3)Tóm tắt: Ngôi thứ hai, góc nhìn của Aglaea. Chuyện xảy ra sau cái chết của Anaxa.Đôi lời chủ sốp: Văn của tác giả viết khá ẩn ý. Có đôi câu sốp dịch lần đầu mà thấy nó chẳng liên quan gì đến câu trước, nhưng đọc kỹ lại thì thấy đó là ẩn dụ của tác giả. Hoặc cũng có thể do Aglaea trong câu chuyện này đã mất đi quá nhiều nhân tính nên không thể tự lý giải cho cảm xúc của bản thân, mà chỉ nêu được những gì mình cảm nhận ra thôi. Bên cạnh đó thì tên của tác phẩm cũng có ẩn ý, nếu mn rảnh thì vào wp của chủ sốp để coi, ẩn dụ này cũng na ná cái ẩn dụ "vạt hoa", nghĩa là mọi sự đều đã bị lãng quên. "Vạt hoa" là sự lãng quên của Anaxa, còn khi "thế gian phủ kín hoa anh đào", nghĩa là cả Aglaea và Anaxa đều bị lãng quên, và đón chào một mùa xuân mới (?)…
Tác giả: lucillelu (ao3)Ghi chú của biên tập:Giữa những di vật phủ bụi của một kho lưu trữ đã thất lạc từ lâu, tồn tại một bộ sưu tập không giống bất kỳ thứ gì khác: thư từ kéo dài ngàn năm giữa Aglaea, người từng được xưng tụng là Quý cô Thợ Dệt Vàng, và Anaxagoras, người sáng lập Học phái Hạt Trí Tuệ.Được sưu tầm và biên soạn bởi một nhà sưu tập cổ vật vô danh, những bức thư và mẩu truyện này ghi lại các sự kiện có thật trong Hành Trình Săn Đuổi Lửa, được lưu giữ qua những mảnh vỡ mỏng manh hiện nằm dưới Thiên Cung Vân Thạch - chốn ngai vàng bị lãng quên của Quý cô Thợ Dệt Vàng.Thứ bạn đang cầm trên tay không chỉ là một bản ghi chép, mà còn là cuộc đối thoại sống động giữa Lý Trí và Lãng Mạn, được dệt nên xuyên qua nhiều thế kỷ, thách thức cả sự im lặng lẫn thời gian.Nguyện cho ánh sáng của Lý Trí và Lãng Mạn soi chiếu muôn đời.Ghi chú:Tối nay tôi đã mơ một giấc mơ."Tình ta như cơn sốt nồng,Đốt tim, điên dại, khát mong không rời.Dẫu cho bệnh chẳng khi nguôi,Xin cho lửa ấy sáng ngời thêm sâu."Như những ngày xưa cũ, tôi vẫn chờ một lời từ nàng.…