tarwoo; beneath the glass walls 𓇼
flop…
truyện hơi cờ ring nha mn…
"Yêu anh như kẻ mù khơi,Biết là vực thẳm vẫn rơi không ngừng."…
tui ko biết wattpad vì sao lại xóa hết tên truyện đi ròi…
Cạnh nhau hay cạch nhau…
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝…
Không phải auto focus. Mà là manual - phải tự điều chỉnh, tự chọn lấy…
14 days writing challenge: 14 days to forget our memories.nguồn: https://www.facebook.com/writechallenge/posts/pfbid0oUCYRYPR6DpBYf4xSSPGLpxsDqP5BT2imy2G2GG8wb4jnWnXeQLgBWsat4jWHnfgl?rdid=dMOOqIVGoe6WrUFT…
Đi trước cậu, là Tarzzan liên tục hôn gió, thả tim trên đầu với niềm hạnh phúc không thể làm giả hay bắt chước. Bailey thì ở đâu đó ngoài tầm mắt và tầm với của cậu, như thể chị đang ở một chiều không gian khác, như mọi khi. Không biết phải làm gì khác, phải bắt chước ai, Woochan chỉ cứng nhắc cúi chào, và như một thói quen khó bỏ, nhìn về phía sau, chờ đợi.…
Annie là kiểu người trông tươi sáng, hoạt bát, luôn hòa đồng, nhưng lại rất hay kìm nén cảm xúc. Từ khi debut, cô bắt đầu thấy Woochan dần xa cách, ít tương tác hơn, không còn trò chuyện nhiều như trước. Bề ngoài vẫn là "chị em thân thiết", nhưng giữa hai người đã có một khoảng lặng kì lạ.…
05z nhà allday project quá đáng iu đi dc!!!wn: bad wordsảnh bìa mình lấy từ tiktok ws.yourss cảm ơn ạa…
"đơn phương cậu ngoài đời và yêu cậu trong giấc mơ"tớ cứ tưởng rằng câu nói cậu yêu tớ chỉ nghe được trong mơ thôi?chiện tình lớp học thêm của em mèo bé cún(dựa trên real life của tác giả, tất nhiên là có 1 số tình huống tui tự viết, 5050 hehe)…
7 ngày khiến hậu bối lee mất ăn mất ngủ.…
Yêu một người là chuyện của một người.…
cái quán cà phê hay cái đấu trường la mã đấy?…
không phải rối lòng thì là dối lòngadp 𝗷𝗼 𝘄𝗼𝗼𝗰𝗵𝗮𝗻 × 𝗹𝗲𝗲 𝘆𝗼𝘂𝗻𝗴𝘀𝗲𝗼…
Youngseo và Woochan là thanh mai trúc mã nhưng vì chuyển nhà nên 2 người không gặp lại nhau .Rồi 1 ngày vì 1 số lý do mà em phải chuyển đến trường mà Woochan đang theo học…
textfic - woochan x youngseo adp.…
Có một Chicago đầy gió, nơi hai kẻ mỏi mệt trốn cùng nhau trong tiếng dương cầm. Người phụ nữ mang trái tim vụn vỡ, gặp một chàng trai mất phương hướng giữa đám đông.Họ không yêu nhau ngay, chỉ ngồi bên nhau trong thinh lặng, pha ly cà phê đắng bằng ánh nhìn dịu ngọt, viết nên bản tình ca không cần nói lời yêu.Rồi một ngày, nỗi đau không còn tên. Họ cùng rời khỏi thành phố đã từng là chốn trú thân. Quay về nơi mọi thứ bắt đầu.Nhưng lần này, họ đi cùng nhau…