Sau khi theo ba ra nước ngoài và tiếp tục ước mơ trở thành một nhà sinh vật biển nay mọi sự đã thành Nakamura trở về công tác tại Viện hải dương học ở địa phương vô tình gặp lại cậu bạn thanh mai trúc mã Hirose thuở nhỏ của mình một lần nữa tình cảm trong cậu lại dậy sóng và quyết tâm trở thành một nửa của đối phương lại càng trở nên mãnh liệt…
'' Bọn mình chia tay đi!''''Tao thấy chúng ta hợp làm bạn hơn''....Được , như mày muốn.'' thằng Khang này sẽ mãi là bạn thân của mày... hoặc hơn cả thế......…
Làm OTP nhưng thích ngược :)))Tôi ship ngang ngược lắm Truyện nó không OCC char thì kì lắm ;_________;Thử lấy truyện tôi đê 500k/ 10chữ Tôi tìm được là id để chuyển khoản cho tôi nhá 🍀👁👄👁💅🍀…
Một nụ hôn vội nhưng tốn thật nhiều giấy mực.P/s: Không ai tèo trong truyện này nhé mn.Truyện được viết trước trailer Vở kịch đêm đông nên sẽ có vài sự thay đổi trong giới tính của 1 vài QCH nha mn, nhưng mà cũng không ảnh hưởng lắm đâu😉------------Dịch từ bản gốc Evocations of Sapphire Blue của tác giả SabrinaSelene đăng tải trên AO3 (mình xin per của bạn cute ấy r)Link bản gốc: https://archiveofourown.org/works/38075137…
Giới thiệu:JungKook vai một giám đốc lạnh lùng coi trời bằng vung tiền bạc,nữ sắc thì không bao giờ thiếu.Tae Hyung vai một chàng trai lương thiện,luôn giữ nụ cười trên môi với trái tim ấm áp.Nhưng đâu ai biết nỗi đau cậu phải gánh chịu sao này.*Mình mới viết chuyện có sơ sót gì xin không cảm cho ạ *cảm ơn.…
Jody Brown, một thiên tài với trí nhớ siêu phàm, đã gặp tai nạn trên đường tới lễ cưới của mình và xuyên vào tác phẩm của thời đại One Piece với cái tên Josephine Monat. Cô hoàn toàn quên mất bản thân và sống 15 dưới thân phận là một tay đưa tin có trí nhớ ngắn hạn cho tới khi chứng kiến Luffy thoát khỏi đài hành quyết, toàn bộ kí ức và trí nhớ siêu việt của cô đã trở lại. Cô quyết định lên tàu Going Luffy và trở thành thành viên của băng Barto Club để tìm đường trở về. (Eng)Jody Brown, a genius with a superior memory, had an accident on the way to her wedding and was incardinated into the greatest manga of all time One Piece as Josephine Monat. She completely forgot herself and lived for 15 years as a reporter with one-day-term memory until she witnessed Luffy escape from the scaffolded tower, all of her past life memories and abilities returned. She decided to board the Going Luffy ship and become a member of the Barto Club to find a way back.P/s: đây là tác phẩm đầu tay của mình, và mình sẽ cập nhật cả hai thứ tiếng. Nếu các bạn có câu hỏi, có thể để ở phần bình luận. /eng/ This is my very first writing, and I wil update it in both Vietnamese and English, if you guys have any questions, feel free to leave it at comment section.…
Ờm...... Sau khi đóa hoa đào cuối cùng dần khô héo, nhưng lại bắt đầu cho một hồi chuyện dài đằng đẵng...Cậu ta, vốn sẽ có một ký ức tuyệt đẹp về thời cấp 3 đó như bao người khác. Nhưng, như một biến số đã được sắp đặt trước, gã quái nhân dị hợm đó đã tìm ra cậu, mở đầu cho một câu chuyện sẽ đầy đớn đau buộc cậu nhóc phải bước qua.Mặc dù nó sẽ giúp cậu dần trưởng thành hơn, nhưng cái giá phải trả sẽ là quá lớn.....Ờm... Taylor còn nhỏ, mới tập tành viết truyện nên xin mọi ngừi..... Dơ cao đánh khẽ nhen =))…
Bạn có nghĩ xem mắt sẽ gặp được định mệnh không? Thật ra Anh Thu hoàn toàn không nghĩ như vậy, chỉ là tình cờ giúp người lại vướng vào một anh chàng đẹp trai bám dai như đĩa. Cô chỉ lỡ lời nói anh ta "Gay" lại phải trả giá bằng chính cuộc đời mình. Không ngờ cô lại bi thảm như vậy. Nhất định phải kinh nghiệm uốn lưỡi bảy lần trước khi nói.Hắn nói: "Chuyện em nói anh Gay thiên hạ đã đồn thổi khắp nơi, anh không lấy được vợ, em phải chịu trách nhiệm!"Cặp đôi: Lê Hoàng Anh Thu và Phạm Tích Nhân.Tác giả: An HiSố chương 48 + 4 ngoại truyện (FULL)---Website: https://byanhi.com/Fanpage: https://www.facebook.com/novelbyanhiEmail: [email protected]…
Lời của tác giả: Nếu b muốn ở lại đây và khám phá trái tim của một con người.Câu chuyện chưa kể, gửi cuộc đời và tha thứ cho tôi. Cho một vài người nữa...…
A story I wanted to remember before I forgot.Đây là một câu chuyện tôi muốn kể lại vì tôi sợ một ngày nào đó mình sẽ quên mất.Tôi sợ mình sẽ quên cảm giác kéo một chiếc vali màu đen qua ga tàu Bruxelles-Midi vào mỗi chiều thứ Tư.Tôi sợ mình sẽ quên căn phòng nơi mọi người tranh cãi về việc nên mở hay đóng cửa sổ.Tôi sợ mình sẽ quên những chiếc túi xách đắt hơn cả số tiền trong tài khoản ngân hàng của mình lúc đó.Tôi sợ mình sẽ quên chị Hương với đôi má giống một chú chipmunk.Tôi sợ mình sẽ quên những cuộc họp mà tôi luôn cố gắng trốn, và một người quản lý luôn tìm được cách lôi tôi quay trở lại.Tôi sợ mình sẽ quên cảm giác được bước vào một nơi hoàn toàn xa lạ, rồi một ngày nhận ra nó đã trở thành một phần của cuộc sống mình từ lúc nào không biết.Năm tháng không phải là khoảng thời gian quá dài.Nhưng đôi khi chỉ cần năm tháng cũng đủ để một thành phố trở nên quen thuộc, một chuyến tàu trở thành thói quen, và những người từng là người lạ trở thành một phần của ký ức.Đây không phải là một câu chuyện tình yêu.Đây là câu chuyện về công việc.Về tuổi hai mươi.Về những chuyến tàu giữa Paris và Brussels.Và về những con người đã vô tình trở thành một phần quan trọng trong một giai đoạn mà tôi không muốn quên...…