(Transfic - Oneshot) [Soonhoon] Lip gloss
Soonyoung hỏi Jihoon về chiếc son dưỡng vị dâu của cậu.Roomate! AUBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.Author: Galaxy_ManiacTranslator: I am the translator!:3…
Soonyoung hỏi Jihoon về chiếc son dưỡng vị dâu của cậu.Roomate! AUBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.Author: Galaxy_ManiacTranslator: I am the translator!:3…
Những con chữ nói hộ thay tôiNhững con chữ giãi bày thay tôiNhững con chữ là tâm hồn tôi...…
Chỉ đơn giản là muốn viết song-fic.Thế thôi...…
Summary: Tất cả mà Jihoon muốn là nụ cười của Soonyoung.Au: pinkeusoonhoonTranslator: me ofc!:3BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
Vào một buổi chiều năm tiểu học, cái nắng gắt của mùa hạ tháng sáu khiến tiết trời oi ả. Tiếng ve kêu râm ran hoà lẫn với những tiếng bút sột soạt trên trang giấy.Tôi nhớ rất rõ. Tôi nhớ rằng khi ấy, những tia nắng xuyên qua khung cửa sổ, rơi đầy trên quyển vở chẳng có mấy nét bút của tôi, rồi lại trượt dài lên tấm bảng đen viết kín những công thức tiếng Anh, sau đó rơi xuống nền đất, và rơi đến trên đầu cậu.Một thằng nhóc khó ưa, với bờ môi dày như hai cây xúc xích chụm lại.Khó nhìn chết đi được.Tôi cũng chẳng nhớ tên cậu nữa. Chỉ nhớ rằng khi ấy, tôi vẫn hay đợi cậu ở gốc cây xoài to tướng phía sau khu nhà cũ. Nắng vàng xuyên qua kẽ lá, lấm chấm rơi xuống đất, rồi lại rơi lên đầu tôi..Tôi không nhớ lúc đó là lớp mấy, cũng chẳng nhớ là tháng mấy. Nhưng tôi nhớ rất rõ-đó là một buổi chiều đầy nắng.Trời nhiều nắng. Nhiều đến mức rơi vãi lung tung. Những tia nắng rơi trên nền lớp học, len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào trái tim tôi, và cũng rơi vào ánh mắt cậu.Một cô nhóc khó ưa, kiêu căng và ngạo mạn, chỉ được mỗi đôi mắt là đẹp.Tôi nhớ rõ tên cậu. Chỉ một âm tiết thôi, mà sắc đến mức xước xát cả tâm hồn tôi. Khi ấy, cậu đứng đợi tôi dưới gốc cây, cây gì thì tôi chẳng nhớ rõ. Chỉ nhớ rằng tôi đã nhìn thấy cậu, và lại một lần nữa, giọt nắng ấy rơi vào trái tim tôi...và rơi vào ánh mắt của cậu.."Mình thích cậu." "Cảm ơn, mình cũng thích mình lắm."…
Đôi mắt chàng nhìn tôi sâu thẳm, và tôi chợt thấy tất cả nhẹ bẫng, như thể tôi đã tan biến vào cơn gió lộng trên đỉnh đồi đó.....…
Tác giả: ttuan.06Thể loại: tình cảm nam nữ, hồi tưởng về quá khứ, học đường, gương vỡ lại lành, từ đồng phục đến váy cưới, HEVẽ bìa và typo: Hoa Nguyên TiêuĐộ dài dự kiến: 30-40 chươngCouple: Tạ Nhật Nam x Phạm Nguyễn Thu HoàiNgày viết: 01/12/2025Giới thiệu:"Tao không thích mấy thằng sĩ gái trẻ trâu."...Thu Hoài là mọt sách mộng mơ, thích chìm đắm trong thế giới màu hồng của tiểu thuyết tình cảm. Cô nàng ước ao "một nửa duyên phận" sau này của mình sẽ giống những anh "chồng" trong sách truyện đã đọc.Nhưng chưa bao giờ Thu Hoài tưởng tượng "nam chính ngôn tình" của đời mình là Nhật Nam, một thằng lớp phó học tập điển trai nhưng tính tình ngang ngược, kiêu ngạo, là kiểu người cô chẳng ưa chút nào.Và bản thân Thu Hoài cũng không ngờ, mối quan hệ giữa mình và Nam về sau sẽ để lại trong lòng một dấu ấn khó phai đến khi cô trưởng thành. Bảy năm kể từ ngày hôm đó, Thu Hoài không biết đã có người kiên nhẫn chờ đợi cô suốt ngần ấy thời gian, dù cho cô có trốn tránh đối phương đi chăng nữa.…
It's been two years since the last book and Ellie and Leo are more in love than ever. With a family, booming practice, and a new house, things couldn't be better for the couple...but of course that won't stop Donna from making her own trouble. In the final installment of the HIS series, see worlds collide, trust be tried, and for everything you think you knew about this to be proven wrong.…
Mầm giống của tình yêu nảy nở giữa hai kẻ địch, giữa bom đạn và khói lửa, giữa một cuộc chiến tranh.…
Chiều nay trời đổ mưa bất chợt, kiểu mưa Đà Nẵng ấy. Nó đến nhanh như tâm trạng con gái nhưng lại dai dẳng như deadline môn Toán.Tôi mắc kẹt trong thư viện, không mang theo áo mưa, ô thì chắc đang nằm trong ngăn bàn ở lớp. Bảo Trân thì trốn từ tiết ba, còn tôi thì ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, gõ nốt file trình bày cho CLB Học thuật."A, thì ra có người đang stress." - Một giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng tôi.Tôi ngẩng đầu. Không bất ngờ lắm khi thấy Đinh Nguyễn Gia Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện."Tao đang bận." - Tôi nói, gõ phím nhanh hơn để né ánh nhìn của nó."Tao cũng bận. Nhưng bận... nhìn người ta." - Nó cười. Mắt long lanh như thể trời mưa ngoài kia cũng đang nghe lén chúng tôi.Tôi liếc nó. Vẫn mặc sơ mi trắng, nút áo trên cùng mở hờ hững, kiểu vừa ngoan vừa khiến người khác muốn... dán băng keo lại.Mà tôi là người miễn dịch. Đúng không?"Đừng nhìn nữa. Nhìn lâu dính lời nguyền đấy."Gia Huy bật cười, chống cằm nhìn ra ngoài:"Tao cũng có lời nguyền. Cứ dính vào một người là không rút ra được."Tôi im lặng. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Trong đây thì... hình như tim tôi hơi lệch nhịp.Tôi gõ tiếp. Được ba dòng, Gia Huy kéo nhẹ tay áo tôi."Ê Vy Anh, mày thích người như nào?"Tôi hơi đắn đo một chút:"Chắc là người trưởng thành. Giỏi hơn tao. Và... không làm tao mất tập trung."Cậu ta nghiêng đầu cười:"Chết rồi. Tao chỉ đạt tiêu chí cuối.""Tiêu chí gì?""Làm mày mất tập trung."Tôi liếc nó:"Tự tin bớt đi."Ngay lúc đó, tôi cảm thấy tay nó hơi siết lấy tay tôi. Không mạnh, nó khiến tôi có một cảm giác đó chỉ l…