[có tình tiết AllSubin]-(JaeYiSeulGi)_Ràng buộc_
Ngọt mặn cay đắng có hếtlưu ý Choi Kyung thích Seul Gi và Yoo Yeri cũng vậy nhé!đừng gạch đá mình nhen=))Ưu tiên JaeYiSeulGi…
Ngọt mặn cay đắng có hếtlưu ý Choi Kyung thích Seul Gi và Yoo Yeri cũng vậy nhé!đừng gạch đá mình nhen=))Ưu tiên JaeYiSeulGi…
Nhìn tên truyện rồi khẳng vô đọc, OOC nặng.Truyện ngắn chủ đề •Sex• cùng các anh chồng của bé Daniel meo meo.Nhân vật thuộc về Park Tae Joon, cốt truyện thuộc về tôi.…
Cậu cũng từng là một cậu bé bình thường, như bao đứa trẻ khác - biết vui khi được chơi đùa, biết buồn khi bị trách mắng, biết chán nản khi một ngày trôi qua vô vị. Nhưng kể từ cái ngày định mệnh đó, mọi thứ đã thay đổi. Từ ánh mắt, giọng nói cho đến cả tâm hồn cậu - tất cả dường như đã bị bào mòn. Giờ đây, cảm xúc nơi cậu chỉ còn là một khoảng trống lạnh lẽo, chỉ gói gọn trong hai chữ: 'vô cảm'. Cậu không còn khóc, cũng chẳng còn cười, chỉ im lặng bước qua từng ngày như một chiếc bóng - tồn tại, nhưng không thực sự sống…
một thế giới mà các nữ sinh của những ngôi trường danh giá đụng độ lẫn nhau, có thể là sự tương trợ, có thể là đâm sau lưng, hay là tình cảm non nớt đang dần nảy sinh?…
Cậu luôn chỉ là cái bóng lặng lẽ phía sau người em gái sinh đôi hoàn hảo của mình - một bản sao mờ nhạt giữa ánh hào quang chói lọi. Em gái cậu xinh đẹp, thông minh, dịu dàng, và dường như chẳng bao giờ làm điều gì sai. Trong mắt ba mẹ, anh chị, hay thậm chí cả những người ngoài, chỉ có cô ấy là xứng đáng để yêu thương và tự hào. Còn cậu, dù luôn cố gắng, vẫn mãi bị xem như một kẻ thừa thãi. Sự hiện diện của cậu mờ nhạt đến mức đôi khi chính cậu cũng không chắc mình thật sự tồn tại - chỉ là một chiếc bóng, lặng lẽ trôi qua ngày tháng trong căn nhà chẳng bao giờ gọi đúng tên cậu khi cần.Mãi cho đến ngày cậu biến mất - không một lời báo trước, không một tiếng khóc, cũng chẳng có ai để ý ngay lập tức - thì mới có sự thay đổi. Cái mất mát tưởng chừng nhỏ bé ấy hóa ra lại khiến cả gia đình chao đảo. Nhưng điều kỳ lạ là, khi cậu được một gia đình khác nhận nuôi, yêu thương và tin tưởng như một con người thật sự, một điều gì đó trong cậu bắt đầu thức tỉnh. Không còn phải sống dưới cái bóng của bất kỳ ai, cậu bắt đầu tự vẽ nên ánh sáng cho riêng mình. Không phải sự hoàn hảo theo khuôn mẫu, mà là sự đặc biệt: một ánh sáng trầm lặng nhưng đầy sức mạnh, từng chút một làm sáng cả quá khứ từng bị quên lãng.Giờ đây, cậu không còn là cái bóng nữa. Cậu là một ngọn lửa - nhỏ bé nhưng bền bỉ - cháy rực rỡ không cần phải so sánh hay giành giật, mà chỉ đơn giản là tồn tại đúng với con người mình.…
Vài chiếc cap nhỏ xíu nhưng cute nhiều nhiều…
hàng sưu tầm nhiều nguồn, chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi ra ngoài. Mục đích lưu trữ là chính…
Nàng thu mình trong vỏ bọc lạnh lùngChàng vô tư chìm đắm nàng?…
Nhà Malfoy có 1 hầu nam bị thiếu gia Draco Malfoy coi thường, nhưng anh không biết cậu ta lại là Hậu duệ của gia tộc Solene và là người cuối cùng sở hữu ma pháp hồi sinh...* LƯU Ý: - Cốt truyện không hoàn toàn giống 100% như trong phim. Nên người nào không thích thì out!…
Chỉ là 1 chiếc fangirl đu couple Yu Jimin sẽ chẳng thể nào ngờ được có ngày bản thân lại bị nam thần trong lòng bắt gặp đang chim chuột với cô idol nữ Kim Winter...Minjeong: Xí xí, nam thần trong lòng nào cơ?? Trong lòng chị chỉ được có mình em thôi !!Jimin: (¬_¬ )Cre📸:BuYiWeiQi…
Thiên Nguyệt, một chàng trai trầm lặng và đầy lòng trắc ẩn, đã nhận lời giúp đỡ một người bạn cũ trong một việc không hề dễ dàng - chăm sóc sáu đứa trẻ mà cô ấy nhận nuôi, trong suốt hai năm cô phải đi công tác xa. Tưởng chừng như chỉ là một nghĩa cử đơn thuần, nhưng ngay từ những ngày đầu đặt chân đến ngôi nhà ấy, cậu đã phải đối mặt với sự lạnh lùng và ánh nhìn cảnh giác của những đứa trẻ.Chúng không nói nhiều, ánh mắt u ám và cử chỉ dè chừng khiến căn nhà luôn phủ một bầu không khí nặng nề. Thiên Nguyệt sớm nhận ra rằng những đứa trẻ này không đơn giản là "khó gần". Chúng từng chịu tổn thương sâu sắc từ người cha nuôi trước - kẻ đã để lại trong tâm hồn non nớt ấy những vết sẹo không dễ gì phai mờ.Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh tưởng như bất lực đó, một con đường mới dần mở ra với Thiên Nguyệt. Cậu không chọn cách ép buộc hay răn dạy. Thay vào đó, cậu lắng nghe, nhẹ nhàng hiện diện trong cuộc sống của từng đứa trẻ như một người bạn, một người anh - hoặc đôi khi là người mẹ dịu dàng trong những đêm chúng giật mình tỉnh giấc vì ác mộng.Mỗi ngày trôi qua, những ánh nhìn lạnh lẽo ấy dần trở nên dịu lại. Những trái tim khép kín bắt đầu hé mở từng chút một. Thiên Nguyệt không chỉ chăm sóc chúng bằng bữa ăn hay giấc ngủ, mà còn bằng sự kiên nhẫn, lòng bao dung và tình yêu không điều kiện - điều mà chúng tưởng chừng sẽ không bao giờ có được nữa.Đó là một hành trình dài, đầy thử thách nhưng cũng không kém phần kỳ diệu. Bằng sự chân thành và ấm áp của mình, Thiên Nguyệt…