Tác giả: Tương Tư Phong Tử Thái Tử PhiNguồn convert: T2909TTình trạng gốc: đã hoànTình trạng edit: đã hoànThể loại: cổ đại, huyền huyễn, sủng, ngọt, trọng sinh, hệ thống, sắc, H, 1v1Văn án:Gia Ý phúc mỏng, Tạ Yến ơn trạch, rất tương xứngNữ chủ trọng sinh thân kiều thể nhược vì tồn tại, trăm phương nghìn kế làm nũng bán si tích cóp ân sủng của đế vương để kéo dài phúc trạch.---------------Nữ chủ: tích cóp tích cóp tích cópNam chủ: sủng sủng sủngPs: ngụy cung đấu, 1v1, ngọt…
7.Trên thế giới này có nhiều cuộc tình xuất phát từ tình bạn. Hiển nhiên, một trong số chúng ta đã từng đơn phương một người bạn thân. Nhưng vì xấu hổ, vì ngại ngùng mà chúng ta bước qua nhau, bỏ lỡ những tình cảm ngốc xít mà chân thành nhất...Cô khi 4 tuổi, coi cậu là anh trai. Cô khi học cấp I, bực tức khi nghĩ đến cậu nựng cô gái khác.Cô khi học cấp II, khù khờ không nhận ra tình cảm của cậu hay của chính bản thân mình. Vũ Dạ Từ Minh, tao hối hận rồi, bao giờ mày mới quay về?***"Minh ơi bài này khó quá!""Biết sao không? Mỗi bài thơm một cái, tao giải tất cho mày!""..."***"Nguyễn Giản Đơn, IQ mày bao nhiêu? Sao ngu thế? Ngu hơn một con bò!""Tao block mày!"***"Gần tao mà mày không có tí cảm xúc gì sao? Con gái kiểu gì thế...""Cút!"***"Tại sao lại ngủ riêng?"Minh chần chừ, khẽ trả lời:"Giờ tao lớn rồi, ngủ chung tao sẽ ăn thịt mày!"Lần đầu tiên trong mười mấy năm qua Đơn biết ngại, đành lặng lẽ chịu thua quay về nhà. ***"Bạn thân khác giới có thể có mối tình trong sáng không?""Còn tuỳ vào tình cảm của cậu dành cho cô bạn cậu như thế nào!""Thế thì chắc là không rồi!""..." Nghĩa là cậu thích cô ấy?***…
" Ninh Hinh, ta ta chỉ mới 17 tuổi thôi đó. Ngươi ngươi có muốn vào tù không"" Đương nhiên là ta không muốn rồi, nếu lỡ ta vào tù thì ai thay ta thương em, chăm sóc em đây. Với cả sau này có thế nào em cũng là của ta. Đừng nói nhiều cứ ở dưới thân ta mà hưởng thụ, chẳng lẽ em có thể nỡ lòng nào tố giác ta vào tù ư"Nói đoạn Ninh Hinh đã ở trước 2 hạt hoa anh đào đỏ mọng chỉ đợi... chỉ đợiChỉ đợi các bạn đọc tiếp thôi đóMong các bạn bình chọn cho mình để truyện được đến tay các bạn đọc giả hơn nữa, cảm ơn các bạn 🙇♂️…
tác giả: Đường TôVăn Án:Cố Sanh Sanh là đệ nhất mĩ nhân của Tu chân giới xuyên qua một cuốn tiểu thuyết tổng giám đốc cẩu huyết, thành vợ trước ác độc của lão đại hạ tràng thê thảm.Lão đại sau khi tai nạn xe cộ mắt bị mù chân tàn tật, tính tình ngang ngược, người sống chớ gần.Cố Sanh Sanh tâm tình phức tạp, nhìn đôi mắt được băng vải, quẳng xuống xe lăn, cô nhận mệnh vươn tay ra, túm hắn."Anh có đói bụng không, tôi nấu ít đồ cho anh ăn?"Người nào đó trực tiếp bạo nổ: Bị toàn internet hắc - bình hoa Cố Sanh Sanh, mở ra phát sóng trực tiếp làm... Cơm?Cư dân mạng: 【 nôn, bà lão phẫu thuật thẩm mỹ xấu xí lăn đi]【 Người xấu tâm xấu, làm cơm cũng khó ăn! 】Về sau cư dân mạng: 【 Thật là thơm! Sanh Sanh thật đẹp, làm đồ ăn nhìn xem cũng thấy thật ngon! 】【 Sanh Sanh mỗi ngày nấu cơm cho ai ăn nha?】Cố Sanh Sanh mắt hạnh nháy nháy, thần bí nói: Cho mèo ăn.Ngày này, Cố Sanh Sanh trực tiếp làm đồ ăn, một đôi tay thon dài hướng cô đưa kẹo đường lúc ngoài ý muốn lên ống kính.Mưa đạn trong nháy mắt cuồng phun: 【 cái tay này quá mê người】【 ngàn lần không nghĩ tới tôi nhìn một cái tay liền yêu một người 】【 Sanh Sanh đừng nói cái tay thần bia kia là chồng của cô nha! 】Cố Sanh Sanh nhất thời luống cuống. Ống kính về sau, nửa ngày vang lên một giọng nam khàn khàn mê người: "Meo~"- --------------Vở kịch nhỏ: Cố Sanh Sanh bị anh vây trong ngực, thút thít hoài nghi nhân sinh: "Nói xong tha... Tha cho tôi một mạng?"Lão đại âm thanh khàn khàn, hai tay vây khốn Cố Sanh Sanh trong ngực: "Có chết cũng không thả."Hắn…
Từ Tinh Miên nhìn trúng một anh zai, nói đúng hơn là nhìn trúng gương mặt của anh ấy.Anh trai ấy mở một quán mì sợi trước cửa trường học cô. Mỗi ngày mấy cô gái nhỏ đều sẽ vờ như vô ý mà đến gần anh ấy.Sau này Từ Tinh Miên cũng học theo mấy cô gái nhỏ mà lại gần đấy, mở miệng nói: "Anh rất thiếu tiền à?"Hoắc Thừa Kiêu sửng sốt, tháo tạp dề xuống. Vô cùng thuần thục móc bao thuốc lá từ trong túi ra, rút một điếu ra châm lửa đốt.Ngũ quan ẩn nấp dưới lớp khói mù, khiến người khác sinh ra một loại mỹ cảm khác.Từ Tinh Miên lấy một tấm thẻ ra, để lên trước mặt anh ấy: "Anh cầm cái này đi."Hoắc Thừa Kiêu nhướng đuôi lông mày lên, "Cô bé, em muốn bao nuôi tôi à?"Cô gái nhỏ nghiêm túc lắc đầu, "Tôi biết đàn ông các anh có cái chủ kiến riêng của một nam tử hán, nhất là cái loại đẹp trai nhưng lại chưa gặp thời như anh. Số tiền này xem như là cho anh mượn gây dựng sự nghiệp, có thể kiếm được nhiều hay ít tiền thì phải dựa vào bản lĩnh của anh rồi."Hoắc Thừa Kiêu chậm rãi nâng mắt: "Sau đó?"Từ Tinh Miên trầm mặc một giây, "Kinh doanh có lời lại đến bao nuôi tôi."Hoắc Thừa Kiêu sống trên đời hơn hai mươi năm, tuân theo lý luận yêu đương tự do không bị trói buộc, từ trước đến nay chưa từng dính dáng đến bất kỳ cô tiểu thư nào.Cả giới thượng lưu đều đang đồn anh ấy có bệnh mà giấu nên mới không gần nữ sắc. Cũng là lý do vì sao chậm chạp mãi chưa chịu tiếp nhận công ty, chứ còn nói gì tới kết hôn.Mãi cho đến khi có người thấy anh ấy bế một cô gái lên ném vào xe rồi biến mất tung…
Tên Hán Việt: Chỉ đối nhĩ tát kiềuTác giả: Cẩn DưEdit by ShmilyDesign by Góc của Sên nhỏTình trạng: Hoàn Convert Số chương: 39 chươngThể loại: Thanh xuân vườn trường, Ngọt sủng, HE, Giả heo ăn thịt hổ, 1vs1,...#Bộ truyện tiếp theo Shmily edit để đánh giấu sự trở lại ^^#Do not reup#Chỉ đăng duy nhất tại trang Wattpad của Shmily, mọi trang khác đều là ăn cắp…
Tác giả: Tinh Nguyệt Phất QuyTrích Văn Án:Uông Kỉ chính là quá nghiêm trọng, nếu Uông Kỉ có một hệ thống.Từ nhỏ Uông Kỉ liền có một hệ thống, rất phế, khen thưởng chỉ có đường cùng khen thưởng đơn giản khác.Nhưng tiểu hài tử phi thường thích ăn đường, hơn nữa sau khi tu luyện, hắn phát hiện nếu hoàn thành khen thưởng, tốc độ tu luyện kia, một ngày bằng hai ngày bình thường.Bởi vậy, Uông Kỉ từ nhỏ bị hệ thống dạy dỗ muốn làm nũng cùng bị Lam gia dạy dỗ muốn quy phạm, có hai gương mặt.…