cháu chào cô 🐶🐻❄️
16x31text fic, bad words, social mediaage gap, size gap…
16x31text fic, bad words, social mediaage gap, size gap…
H tục, BDSM, mỗi chương là 1 câu truyện, có tình tiết cưỡng ép, tra tấn, giam giữ.Truyện chỉ đăng trên Wattpad. Nội dung không tượng trưng cho tam quan của tác giả!!!!…
Trúc Danh đứng trước gương rất lâu.Cậu chỉnh lại cổ áo, vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo vest. Ánh đèn trắng hắt xuống gương mặt hơi gầy, sắc môi nhợt nhạt hơn thường ngày.Hôm nay Lưu Vũ có tiệc.Hắn đã nói trước một câu rất ngắn:"Tối nay tôi không về ăn cơm."Không phải xin phép.Chỉ là thông báo.Trúc Danh vẫn chuẩn bị bữa tối.Không phải vì hy vọng hắn sẽ về, mà vì cậu không biết nên làm gì khác. Đến khi thức ăn nguội hẳn, cậu mới tắt bếp, thay quần áo, ngồi chờ trong phòng khách.Đến chín giờ tối, điện thoại rung lên.Lưu Vũ: Tôi quên nói. Tiệc xong tôi về muộn, em ngủ trước đi.Trúc Danh nhìn màn hình rất lâu.Trúc Danh: Anh có cần em ra đón không?Ba phút.Không có trả lời.Cậu cười nhạt, đặt điện thoại xuống.Gần mười hai giờ, cửa mở."Tôi về rồi."Giọng Lưu Vũ hơi khàn, mang theo mùi rượu nhạt.Trúc Danh đứng dậy. Cậu đã chờ quá lâu, nên lúc này cơ thể có chút cứng đờ."Anh uống nhiều không?" cậu hỏi."Bình thường." hắn tháo cà vạt, ném lên bàn. "Em còn chưa ngủ à?""Em chờ anh."Lưu Vũ khựng lại một giây rất ngắn."Tôi đã nhắn rồi." hắn nói. "Em không cần đợi."Câu nói ấy không hề nặng giọng. Nhưng lại giống như một nhát dao cùn, chậm rãi ấn xuống."Em biết." Trúc Danh đáp. "Chỉ là... quen rồi."Lưu Vũ không nói gì thêm. Hắn đi vào phòng tắm.Trúc Danh đứng yên tại chỗ, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.Khi hắn bước ra, Trúc Danh đã nằm trên giường, quay lưng lại."Anh." cậu gọi rất khẽ."Gì?""Anh có còn nhớ... vì sao mình kết hôn không?"Trong phòng yên lặng.Lưu Vũ đứng bên giường, nhìn bóng lưng…
Thể loại: GLTop gặp bớt năm c2 và 2 người có 1 mối tình bấp bênh rồi yêu nhau đến già=))truyện sẽ thấy đổi bởi tác giả…
Một câu chuyện kể về Shidong và kuaiman với tình yêu nhẹ nhàng trầm lắng tuổi học trò(txvt)Có gì sai sót mong mọi người góp ý ạ.…
Quyển Ninh là 1 beta song tính luôn tự ti về cơ thể mình nhưng lại bị 1 alpha cấp cao để ý. Hắn thao túng dần làm cậu phụ thuộc làm cậu sa vào không thể thoát ra được. Truyện chỉ đăng trên Wattpad. Nội dung không tượng trưng cho tam quan của tác giả!!!!…
Dưới ánh đèn trắng không đổ bóng, trại hiện ra như một ý niệm đã được xây xong từ rất lâu, chỉ chờ sinh vật bước vào. Hành lang thẳng đến mức khiến người ta mất cảm giác phương hướng; mỗi bước chân vang lên rồi bị nuốt chửng ngay lập tức, không có dư âm để bám víu.Sau song sắt là những thân thể trần trụi, cổ đeo vòng điện, da in mã số , không ai che giấu, vì ở đây xấu hổ không còn công dụng. Thú viên đi qua, nói chuyện với nhau bằng giọng lịch sự, bàn về lịch tiêm, chu kỳ sinh sản, khẩu phần ăn như bàn về thời tiết. Không ai hét. Không ai đánh. Trại không cần bạo lực để vận hành, bởi khi mọi thứ đủ sạch, đủ hợp lý, và đủ lặp lại, thì con người tự học cách đứng yên.…
Trời mưa từ chiều đến tối, mưa dày và lạnh, đập lên cửa kính bệnh viện thành những âm thanh đơn điệu, kéo dài, như thể cả thành phố đang khóc thay cho một người không còn sức để khóc.Từ Yến nằm trên giường bệnh, hơi thở mỏng và ngắt quãng. Mỗi lần hít vào đều giống như phải dùng hết sức lực còn sót lại trong cơ thể. Cậu không nhìn thấy trần nhà, không nhìn thấy ánh đèn trắng chói trên đầu, chỉ cảm nhận được mùi thuốc sát trùng quen thuộc và tiếng máy móc chạy đều đều bên tai.Bàn tay gầy guộc đặt trên tấm chăn trắng, đầu ngón tay lạnh dần.Cậu nghiêng đầu về phía cửa, dù biết mình không thể nhìn thấy gì nữa. Thói quen ấy vẫn không bỏ được. Ngày trước, mỗi khi Giang Trọng bước vào xưởng vẽ, cậu cũng luôn ngẩng đầu theo hướng có tiếng động, mỉm cười trước khi kịp nhận ra mình đang cười với ai.Hôm nay, hành lang rất yên tĩnh.Không có tiếng bước chân quen thuộc.Không có giọng nói trầm thấp gọi tên cậu.Từ Yến khẽ chớp mắt. Đôi mắt đã mất đi chức năng từ lâu chỉ còn phản xạ yếu ớt. Cậu đưa tay mò mẫm trên bàn, chạm vào cuốn sổ nhỏ. Bìa sổ đã cũ, mép giấy sờn lên vì bị lật quá nhiều lần.Cậu cầm bút, đầu bút run rẩy, viết từng chữ rất chậm, như thể chỉ cần viết nhanh hơn một chút thì sinh mệnh sẽ trôi đi nhanh hơn."Hôm nay trời mưa."Cậu dừng lại, thở một hơi rất nhẹ."Anh có mang ô không?"…
Buổi sáng đó trời nhiều nắng.Ánh nắng chiếu qua cửa sổ nhỏ, rơi thành từng mảng ấm áp trên sàn nhà. Cậu ngồi trên ghế, cúi người buộc lại dây dắt cho con chó đen ba chân. Động tác chậm rãi, kiên nhẫn, đầu ngón tay gầy gò luồn qua từng vòng dây như đã làm việc này hàng trăm lần."Được rồi," cậu nói khẽ. "Hôm nay đi xa hơn một chút nhé."Con chó vẫy đuôi, hừ mũi một tiếng rất nhỏ.Trình Thiên đứng dựa ở cửa, tay cầm cốc cà phê còn nóng. Hắn nhìn cảnh đó một lúc lâu, rồi bất chợt nói:"Em dạo này nói nhiều hơn rồi đấy."Cậu ngẩng đầu về phía giọng nói, hơi ngạc nhiên. "Vậy à?""Ừ." Hắn nhấp một ngụm cà phê. "Hồi trước toàn im lặng."Cậu suy nghĩ một chút, rồi cười. Nụ cười rất nhẹ, nhưng không còn dè chừng. "Có lẽ... vì quen rồi."Hắn không hỏi quen với cái gì.Chỉ bước tới, đặt cốc cà phê xuống bàn, rồi cúi người chỉnh lại cổ áo khoác cho cậu. Ngón tay chạm vào gáy cậu một cái rất thoáng qua, đủ để cậu nhận ra, nhưng không đủ để thấy bị xâm phạm."Trời lạnh," hắn nói.Cậu "ừ" một tiếng, không tránh.Ra ngoài, Trình Thiên đi chậm lại theo nhịp của cậu. Không dắt tay. Không thúc giục. Con chó chạy trước, thỉnh thoảng quay đầu lại như kiểm tra xem hai người có theo kịp không.…
- Author : tớ (  ̄ ▽  ̄ )- Rated : T-Summary : Orochimaru bất ngờ đến Konoha, Sakura bị buộc phải giám sát hắn. Hai người ở cùng nhau sẽ có chuyện gì xảy ra... !? -Tình trạng: hoàn thành, một OE.- Chú ý : Nhìn hình mà ai không thích thì nên đừng xem, nếu đọc rồi không được ném đá Au đâu đó. - Vote hoặc comment nếu hay, cho ý kiến lun :)…
hỏng bíc có ai tò mò là mèo phô mai với mèo đen chung sống với nhau như nào hong?disclaimer:imagination! out of charecter!…
Vương Thành: Chử lão bản, ta cảm thấy được ta mụ phần trăm chi hai trăm sẽ không đáp ứng hai ta sự, cho nên ta có cái nhất lao vĩnh dật đề nghị ngươi muốn hay không nghe một chút?Chử Diệc Phong: Nói nghe một chút.Vương Thành: Rất đơn giản, hai ta chia tay không nên cái gì phiền não đều không có sao?Chử Diệc Phong: Ngươi nói thực có đạo lý, bất quá vấn đề này chúng ta có thể đi trong phòng ngủ tái thảo luận một chút.Vương Thành:... Ta nói đùa ngươi , xem ta này trương chân thành mặt, ta làm sao có thể sẽ cùng ngươi chia tay?Chử Diệc Phong: Đã muộn.…
Làm từng cao lạnh học bá, Thẩm Húc Thần hiện tại chính là cái bình thường trạch nam mà thôi.Có phòng lâm không, có tiền đói không, ngày nhìn như không sai, đáng tiếc thân nhân duy nhất chính bản thân hãm nhà tù.Nếu có thể trở về trung học, mang theo một cái học tập hệ thống, ngươi phải làm như thế nào?…
"Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậyLòng anh thôi đã cưới lòng em."…
Author: KaniRating: PG-13Disclaimer: Không sở hữu nhân vật nào trong truyệnCategory: Imagine, daily lifeSummary: Cuộc sống của em, mỗi ngày trôi qua đều là anhExplanation:Imagine là một thể loại fanfic mà nhân vật trong đó bao gồm cả người đọcNgười đọc đặt bản thân vào nhân vật "mình", ** là tên của người đọc…
Đại quang côn Thường Nhạc xuyên qua lúc sau, biến thành một cái có vị hôn thê, bộ dạng xuất chúng, có như vậy điểm hiếm lạ phần tử trí thức.Này xuyên qua, ngẫm lại vẫn là đĩnh mỹ đát.Không may, hắn muộn từng bước.Nguyên thân thấy việc nghĩa hăng hái làm, bị thương phá tương, tại đây xem mặt thế giới, khoa cử con đường là không diễn, mà vị hôn thê mặt cũng chưa nhìn sẽ đem hắn cấp đặng...Thường Nhạc ăn quát cổ họng khang rau dại, nhìn quần áo tả tơi gia nhân, lau một phen mặt, dùng tới ca thời điểm tới rồi!…
Pháp y Trang Trọng không cẩn thận xuyên qua, âm soa dương thác thành lưu lạc bên ngoài huân quý chi tử.Làm như nông thôn đến ngụy hòa thượng, lâm thời thượng tốp quan nhị đại, hoàn khố cũng không phải tốt như vậy đương đát.Trúng mục tiêu mang Conan thể chất, ngày quá đắc kia kêu cái nước sôi lửa bỏngVẫn là trọng thao cũ nghiệp khám nghiệm tử thi phá án, làm không quá im lặng mỹ nam tử đi.…
Tôi vẫn luôn tưởng tượng về cuộc sống thường ngày của Thời Đoàn là như thế nào? Có phải là luôn ầm ĩ, trêu đùa nhau? Có phải là luôn an ủi, chia sẻ, yêu thương nhau? Có phải là những lúc giận hờn vu vơ?Có phải là những lúc dỗ dành, chiều chuộng?Nhưng dù thế nào đi chăng nữa tôi luôn tin rằng: phía trước hay sau ống kính thì Thời Đoàn vẫn luôn yêu thương nhau như một gia đình💞💞💞Vì thế truyện này ra đời. Từng mẩu vụn là từng viên đường nhỏ, từng kí ức, từng kỷ niệm, mang theo sự tưởng tượng của tôi về cuộc sống tươi đẹp đó, cũng mang theo tình yêu của tôi với Thời Đoàn. Bởi Thời Đoàn là Thời Đoàn !Bởi Thời Đoàn yêu Thời Đoàn !Đây là sự thật không thể thay đổi ! ***Chỉ là tôi thích Hạ Tuấn Lâm nhiều hơn 💞Với tôi ship all Lâm nha mng 💞…
Truyện được reup cho mục đích đọc offline, chưa có sự cho phép của editor. Nguồn: maimaibennhauu.wordpress.com--------------------------------------Edit: Đời Đời Kiếp KiếpThể loại: Hiện đại, võng du, vườn trường, đoản vănCP: Phúc hắc công x Ngạo kiều thụ…