╭ 📨 lck! ⭑. (doctor forum)
phiên chợ tình anh đặt nhầm phòng khámchuyện anh thích em sao em kể người ta?🩺: inspired by "hospital playlist" và "resident playbook".…
phiên chợ tình anh đặt nhầm phòng khámchuyện anh thích em sao em kể người ta?🩺: inspired by "hospital playlist" và "resident playbook".…
jeong jihoon lỡ làm crush của mình chấn thương...và thế là tầm thủ của gryffindor khóc ngon lành như thể là mình mới là người bị thương.🔮: hogwarts!au…
chuyện đi du học không phải của riêng ai.hoặc có thể hiểu là "nhật ký du hý của kicachoduru"🔓 university!au…
// T1 25 - HLE 25 - GEN 25 //Tiền nhà gia giảm, thiệt hại gia tăng ('∇`'' )੭…
choi hyeonjun là đối tượng bị bắt nạt của mấy thằng đồng nghiệp trong ngành…
Lật lại những trang tình ta cùng nhau viết, để ngây ngô ngày ấy đưa ta về thuở mới vừa yêuMột chiếc Album nho nhỏ bao gồm 4 track kể về mối tình trăm năm của KiinCuzz…
H vănSong tính…
"sao tao tỏ tình ẻm mà 1 ngày rồi ẻm không rep tin nhắn tao?"…
Tác giả : Vi TriSố chương : 5Cao H, H văn song tính, thô tục ( 1x1, 3p ) - Bối cảnh trong chùa- Không logic- Đều là thịt, thụ SONG TÍNH…
ái nhân vạn kiếp luân hồi, nhân gian trùng phùng cùng nghìn chữ thương. một món quà nhỏ dành tặng đến author @Phmoan0📿 vietnam!au…
h văn…
văn xuôi ; shortficnỗi nhớ của jeong jihoon nghiêng ngả như một chiếc láchỉ chờ ngày chạm khẽ vào trái tim anh...…
[threeshot]rồi chừng nào tình yêu tụi mình mới chín mùi?⚠warning: lowercase và ngôn từ 'hơi' cục súc :D…
TRUYỆN THUỘC SỞ HỮU CỦA TỬ DỤC (@LaiiNh)taehyung, jungkook x ami [ 21+ ]cao Hchuyển ver by aliceyper ☠︎︎ aliceyper…
- anh thích em là thật? - là thật.…
"Choi Wooje mù tịt về phân biệt mùi hương."Viết tặng @Liin_alna1122…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Anh sẽ không nghĩ về cuộc gặp gỡ này trong nhiều năm tới, cho đến tận nhiều năm sau khi họ trở thành bạn bè.…
mèo cam dỗi sếp…
chuyện tình của mấy nhỏ nhân viên đi làm vì đam mê ở tiệm phở…