[Fakenut] Limo
Khi tình yêu là ánh mặt trời nhỏ xuyên qua tán quýt 🍊…
Khi tình yêu là ánh mặt trời nhỏ xuyên qua tán quýt 🍊…
chỉ là drafts của tui, linh ta linh tinh.warning: textfic, lowercase khi nào hoàn thì tớ hăm bít!chúc mấy bà có một buổi đọc vui vẻ >\w/<…
"cảm giác thích một người nhưng lại chẳng nói ra được. khó chịu thật""vậy thì đó là một kết thúc đẹp cho chúng ta"--khn.ee--do not reup…
Vương Sở Khâm có một cái đuôi, cái đuôi ấy theo anh từ sáng tới tối, ở bên anh từ khi mặt trời mọc đến mãi khi lặn sau chân núi. Hai người bọn họ cứ thế ở bên nhau, rõ ràng giống như người yêu, ngay cả sống chung cũng đã làm, nhưng hai tiếng "danh phận", anh chưa từng có cơ hội chạm tới.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Chỉ đơn giản là một fan fiction của PerthChimon trong lúc chờ Dangerous Romance…
Hắn cậy hắn có quyền, nên đường Tôn Dĩnh Sa đi dù có trải đầy gai cũng sẽ hóa hoa hồng*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
sakai moka cứ như thể bị gắn với park minju đến cuối đời.…
"tình đầu là gì?""là tôi thích cậu"-khn.ee--do not reup…
CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢMỌI NGƯỜI CÓ THỂ ĐỌC TRUYỆN GỐC Ở ĐÂY NHA https://www.wattpad.com/story/356837469?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=GiaHnNguyn656Tác giả :@TrnNh6423 Mọi người có thể ghé qua acc bạn đó đọc truyện nhe.Bạn ấy viết truyện siêu hay lun á!!!!…
[lowercase]hay còn gọi là nhật ký ghẹo gan người yêu cũ, nhầm, nhật ký tình yêu, của perth tanapon thiếu đòn06.03.23…
Chuyển verChuyển verChuyển verChuyện quan trọng phải nói ba lần 😬…
Viết fic vì iu PerthChimon thui chứ không phải dân chuyên văn đâu kub…
Nanon và Chimon dính độc tình yêu, mối quan hệ liền biến thành vừa là bạn thân nhưng cũng là người yêu.…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Mimosa! Vì sao em tới?Mimosa! Vì sao em thăm chốn này?Ôi mimosa mimosa!Em đẹp, đẹp như một quả táo gấc mới chín_____________Để có trải nghiệm chân thực nhất, mọi người có thể vừa đọc vừa nghe bản giao hưởng "Clair de Lune" của Debussy nhé.7.4.2022 - 26.6.2022@justaetlian…
Chimon nhặt một con mèo hoang ngoài đường về nuôi. Hóa ra đến cùng lại là một chú sư tử.----------------------------• Author: @Eda_Kim• Couple: Vương Kiến Nam (công) x Thạc Trung (thụ)• Link: https://www.wattpad.com/story/233143056• Couple chuyển ver: Perth Tanapon x Chimon WachirawitChuyển ver đã có sự cho phép của tác giả ‼️…
"yêu tao đi, tao cho ăn kem mỗi ngày"…
"Tôn Dĩnh Sa, rõ ràng em là mặt trời nhỏ, tại sao đôi mắt luôn ngấn lệ vì cậu ta?""Bởi vì anh ấy không hiểu ạ"Cô yêu hắn, nhưng cô chưa từng một lần nói ra.Cô yêu hắn, nhưng cô luôn giữ nó trong lòng như một bí mật.Cô yêu hắn, nhưng cô thà chọn câm lặng, còn hơn là phải thốt lên những lời khiến mình trở nên thảm hại.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Bà Tôn nhìn cô thật lâu, như thể muốn đọc thấu từng góc khuất trong tâm hồn con gái mình. Ánh mắt bà dao động, giữa đau đớn và một tia hy vọng mong manh. Ngón tay bà siết chặt lấy mép khăn, như thể chỉ cần con gái gật đầu, bà sẽ ngay lập tức nắm lấy sợi dây cứu rỗi ấy."Nếu... nếu thằng bé cũng yêu con thì sao?" Giọng bà run rẩy, gần như cầu xin.Lần này, Tôn Dĩnh Sa không thể kiềm chế nữa.Cô bật cười.Một tràng cười bật ra khỏi cổ họng khô khốc, vỡ vụn như thủy tinh nát dưới chân. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, nó biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô đưa tay lên che mắt, nhưng chẳng thể ngăn được dòng nước mắt trào ra, nóng hổi, đau đến tận tâm can."Nếu anh ấy yêu con..."Giọng cô nhẹ bẫng, mong manh như sương khói.Tôn Dĩnh Sa thả tay xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở gấp gáp như một con chim nhỏ bị mắc kẹt, vùng vẫy giữa lưỡi dao sắc bén của thực tại."Con đã không bệnh nặng đến thế này."*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…