ִ ࣪𖤐 𝘂𝗻𝗱𝗲𝗿𝗻𝗲𝗮𝘁𝗵 𝘁𝗵𝗲 𝘀𝘁𝗮𝗿𝘀
bên dưới những vì sao.#1 chonut - 040825.…
bên dưới những vì sao.#1 chonut - 040825.…
Author: Hannah Lai…
Câu chuyện về ba nhân vật, tình yêu, tình bạn và cả sự dằn vặt.…
CP : Taennie TG : Chocopaingonwaaa…
"Anh iu bạn" gặp "Kememay"˳·✩⋆˖𓆩♡𓆪˖⋆✩·˳Phép màu thứ 19 của Knock On Wood dành cho GuriaTên tác phẩm: Đi Qua Mùa XuânTác giả: @lawa_panwaThể loại: Thanh xuân vườn trường, slice of lifeSố chữ: 9709…
Tôi ước rằng chúng ta có nhiều cơ hội hơn để ở bên nhau.HLE25, non-cp.…
"sao chủ tiệm lại không khoá cửa nhỉ? chẳng phải tiện cho trộm tụi mình à?""ô? sao có con mèo cứ nhìn tao thế nhỉ? lạnh lạnh sao á.."______Viết cho HLE25, NO SHIP! MỤC ĐÍCH CHỮA LÀNH…
REAL MARKSON…
Tác phẩm thuộc event 甘い夢 (Amai Yume) - Những Giấc Mơ Ngọt Ngào500 năm sau, anh sẽ tìm em.Còn giờ đây, anh sẽ thực hiện ước muốn của em, rong ruổi trên mọi nẻo đường, kể về chuyện tình của chúng ta.…
author: (đã xóa account)link: cập nhật ở trang wordpress.relationship: jeon wonwoo/kwon soonyoung | kim mingyu/xu minghao | quá khứ! choi seungcheol/jeon wonwoo | choi seungcheol/yoon jeonghan/hong jisoosummary:"tại sao cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc trở thành một nghệ sĩ?"lông mày wonwoo nhíu lại. "điều đó đến từ đâu?""cậu thực sự nghĩ về con người - hay ít nhất là mình - như một tác phẩm nghệ thuật. và cậu rất giỏi phân tích nó. hoặc ít nhất, cậu thích nó.""mình không phải là nghệ sĩ. cậu thật xinh đẹp và cậu là của mình. ngưỡng mộ cậu và tất cả những việc cậu làm là điều tuyệt vời nhất trong việc này," wonwoo nói rất thẳng thắn, rất nghiêm túc và trung thực, và soonyoung cảm thấy lồng ngực mình nhói đau. không phải đau lòng. một cơn đau nhẹ, kiểu đau nhức do ăn quá nhiều đồ ngọt."chết tiệt.""hả?""mình yêu cậu quá rồi. điều này gớm thật."wonwoo cười rạng rỡ như mặt trời, thúc cùi chỏ vào cậu. "mình cũng vậy."_năm lần soonyoung có thể cho wonwoo biết cậu yêu anh đến nhường nào, và một lần wonwoo cầm lái.(bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả).…
Em bé Choi Wooje bị người xấu bắt đi mất làm các anh của bé lo sốt vó.…
Tác giả: 先生你好甜Áng văn là câu chuyện về một cặp đôi thất niên chi dương, không có thăng trầm trong cốt truyện, chỉ là một trạng thái cảm xúc rất bình thường. Thế nhưng mỗi một lần đọc truyện là một lần thương xót, mỗi một lần đọc truyện là một lần nước mắt rơi.Con người thật sự rất kì lạ, luôn cứ phải đợi đến khi bản thân mình thật sự mất đi rồi mới bắt đầu biết thế nào là quý trọng, mới bắt đầu biết thế nào là ăn năn. Thế nhưng, những sự hối hận của sau này, liệu có còn kịp nữa hay không?Được đánh giá là một trong những bộ truyện nổi tiếng nhất của cộng đồng MS shipper bên TrungBản dịch thuộc về mình, vui lòng không tự ý mang ra khỏi nhà mình nhé.…
Text + Instagram + ( Tâm sự đời buồn , tâm sự tuổi hường )Sự hiện diện của cậu đối với người ấy vốn chẳng quan trọng chút nào , có cũng được mà không có cũng chẳng sao .…
something's happening.…
"Chú ơi....cháu thích chú lăm lắm ý" "Nhóc con, tập trung học hành đi" "Nhưng mà cháu thích chú thật mờ"…
Bất đắc dĩ phải cùng một người mình không yêu chung sống, lại còn là một kẻ đầu óc có chút không bình thường, cậu út nhà họ Kim từ ban đầu đã không hề trông mong gì vào cuộc hôn nhân này. Thế nhưng chỉ trong một thời gian ngắnKim Mingyu bàng hoàng nhận ra việc có một người vợ luôn luôn im lặng như Jeon Wonwoo không hẳn là điều quá đỗi tồi tệ...…
Kỉ niệm Markson day. Happy 11th Anniversary "3 - 7 - 2011" "3 - 7 - 2022" Gift for MarksonTưởng tượng Mark và Jackson chung công ty. Muốn được nhìn thấy hai người ở bên nhau, đứng chung một sân khấu, tham gia chung một gameshow. Thời gian ở Trung Quốc, Jackson đã vất vả nhiều rồi, hãy để Mark chia sẻ gánh nặng với cậu được không. Ở Mỹ, Mark cũng cô đơn lắm, hãy để Jackson đến bầu bạn cùng anh nhé. Lúc viết, mọi hình ảnh lời nói của Markson đều hiện lên trong đầu mình. 💖💖💖 Markson forever💖💖💖…
Choi Wooje đột nhiên biến thành em bé và đi lạc mất tiêu làm các anh của em phải đi tìm khắp nơi.…
"Ông tôi đang trong bệnh viện." Wonwoo nói nhanh, mắt nhìn thẳng vào Mingyu. "Tôi cần tiền để cứu ông ấy. Nếu anh có thể giúp, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì."Mingyu khẽ nhướng mày."Bất cứ điều gì?"Wonwoo gật đầu.Mingyu im lặng một lúc, như đang cân nhắc điều gì đó.Rồi hắn đột nhiên mỉm cười.Một nụ cười không hề ấm áp, mà đầy vẻ thích thú và nguy hiểm."Vậy thì..." Mingyu chậm rãi nói. "Mang thai con của tôi đi."Cả cơ thể Wonwoo đông cứng lại.Cậu ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hắn, tưởng như mình vừa nghe nhầm."Anh nói cái gì?"Mingyu cúi xuống, ghé sát bên tai cậu, giọng nói trầm thấp mang theo chút giễu cợt."Cậu muốn tiền, tôi muốn một đứa con…