Tên khác: Nhân hình binh khíTác giả: Húy TậtThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Kinh dị , Xuyên việt , Cường cường , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Sảng văn , Linh dị thần quái , Vạn nhân mêNhân vật chính: Nguyên Dục TuyếtNhân vật phụ: Giới Chu DiễnTruyện về một em bé người máy đi lạc sang thế giới vô hạn lưu và học cách trở thành con người ~Tiếp tục của phần 1 do wattpad giới hạn 200 chương mỗi truyện. Bìa do Beyond redraw và typesetter <3Chính thức đào hố 3/3/2022 - Lấp hố 30/9/2024…
Tại vì con này sìn Caelus x Dan HengCaelus (Top) x Dan Heng (Bot)Mong mọi người hiểu được lý do tại sao mình ship nha.Lưu ý: Ai không muốn đọc bộ truyện với couple này thì có thể không cần đọc cũng không sao, tôi không ép về điều đó. Thế nhưng khi đọc thì nên tôn trọng độc giả và tác giả giúp."Yêu em đến nỗi không còn cách để cứu chữa được nữa rồi"…
Couple: ĐỚI MANH x DỤ NGÔN - Minh tinh x Minh tinhThể loại: Bách hợp, hiện đại, giới giải trí"Cô ta thật huy hoàng, đứng giữa hào quang đang chiếu sángCô ta đẹp ngỡ ngàng, bao nhiêu là hoa, son, phấn, ngọc ngàNgười săn đón hàng vạn, người ghét cay hàng ngànCó lúc thấy em như tơ trời, phấp phới em bay giữa đờiChẳng biết sẽ cư thân nơi nào, em có tìm được hạnh phúcMột câu hỏi em chẳng thể trả lời...Em nén đau đớn trong lòng, sân khấu vẫn cứ xoay vòngMôi em cười tươi vẫy tay muôn vạn ngườiĐại minh tinh đang khóc hay đang cười..."Mở đầu cho bộ truyện được viết dựa trên trend Đại Minh Tinh của ca sĩ Văn Mai Hương.Họ gặp nhau vào thời điểm chẳng còn ai tin vào những điều tốt đẹp. Một người mang vết thương giấu sau làn khói thuốc mờ mịt, một người ôm nỗi đau lặng lẽ sau những đêm khóc thầm một mình trong cô độc.Không ai là người đến sau, cũng chẳng có ai là người đến trước. Chỉ là sau vô số những tổn thương và mỏi mệt, giữa những cám giỗ và cạm bẫy của giới giải trí khắc nghiệt, họ đã tìm thấy nhau.Cuộc gặp gỡ ấy không phải là bắt đầu, cũng không phải là kết thúc. Đó là một lối rẽ mới trong cuộc đời vốn đầy rẫy những vết xước của họ, nơi mà hai trái tim vụn vỡ cùng đập chung một nhịp.Vậy... Ai là đại minh tinh?…
"Hân hứa với chị nếu có chuyện gì em phải luôn nở nụ cười""tại sao?"Ngọc Hân đang tết tóc cho cô thì nhướn mày tỏ vẻ khó hiểu hỏi lại "bởi mỗi khi em cười em sẽ không thấy được những chuyện em không muốn đối mặt" "vì em cười thì chả thấy mặt trời đâu luôn" cô nói giọng cà rỡn trêu nàng"chị trêu em" nàng dùng lực kéo tóc cô cho thật đau rồi bỏ chạy Cả hai rượt nhau quanh nhà cười đùa còn hơn khi Hân cố kể chuyện hài. Cứ ngỡ họ sẽ luôn hạnh phúc như vậy nhưng có lẽ họ có duyên mà không có phận01/02/2023…
Thể loại: thanh xuân vườn trường, hiện đạiEm xinh đẹp như hoa nở rộ vào mùa xuân, là cơn mưa rào trong trời oi bức mùa hạ, là lá vàng rơi mùa thu, là ngày trời nắng ấm trong suốt ba tháng lập đông, em là ánh sáng trong tim tôi, là tình đầu đẹp đẽ và là người cuối cùng mà tôi yêu.…
Quá khí ca sĩ công và ảnh đế thụ ly hôn nhật thườngTác giả: Quân Xuyên XuyênEdit: Cá đại nhânBeta: CherishNguồn raw: khotangdammyfanfic.blogspot.comWordpress: trainuoimeo.wordpress.comCa sĩ hết thời ghen tuông công x Ảnh đế chiều chồng thụ Đại cương văn Câu chuyện về hai người giả vờ ly hôn lên chương trình khoe khoang tình cảmMọi người khi đọc có lỗi sai gì thì cmt để mình biết sửa nha, cám ơn mn ( ̄▽ ̄*)ゞLƯU Ý: EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ NÊN MONG CÁC BẠN KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG RE-UP.…
Tác giả: Xuân Nhật Yếm CốtNguồn: Clownclown2318.wordpress.com; Edit: clownclown2318 (Jessie)Hoàn ThànhTÔI MUỐN CHẾT VÀO MÙA ĐÔNG. Mùa xuân, thật là tốt đẹp, là một từ mang đầy sự phấn khởi lại tươi mới.Biết anh thích mùa xuân, nên tôi chỉ mong mình sẽ chết vào mùa đông!…
Couple: Đới Manh x Dụ NgônThể loại: tình cảm, lãng mạn, học đường, trưởng thành"Em biết con người ta không thể quá tham lam, nhưng ngày ấy khi nhìn thấy chị, em đã nghĩ chúng ta sẽ tốt đẹp cả một đời.""Có đôi lúc, lời nói ra với điều trong lòng đều không hề giống nhau. Thật ra chị rất cần em, chỉ là không có đủ dũng khí để nói yêu em.""Cả hai chúng ta đều rất ngốc, ngốc đến nỗi cùng nhau tin rằng sẽ chạm được vĩnh viễn,Người đang mỉm cười sao? Hay còn có niềm vướng bận nào khác?Liệu rằng người có hối hận không? Người có dám trả lời tôi không?Lại một mùa hạ yên tĩnh đến bên ta, liệu rằng có giây phút nào người sẽ đột nhiên nhớ đến tôi chứ?Liệu người còn nuối tiếc điều gì không? Vì sao người lại chẳng nói lời nào?Tôi thật ghét phải trưởng thành, bài học nhận được chỉ là cách che giấu cảm xúc của bản thân."…