Chỉ là một chút hài hước, xen lẫn với những yếu tố không dành cho trẻ em.Tác giả muốn gửi gắm chút niềm vui nho nhỏ tới các độc giả xink xắn, cutiii.Đọc trong niềm vui và thoải mái nhó.Không nhận gạch đá xây nhà hay thứ gì đó...Nói chung là truyện rất cutiiiiNhớ vote, bình luận và follow tui á nhaaaaĐọc là phải làm á, đừng có mà coi chùa. Coi chừng tui đó.Ngày bắt đầu 13/5/2024Ngày kết thúc 26/11/2024Thank you for reading!Love…
Trong thế giới nơi ranh giới giữa người và quỷ mờ nhạt, có một tổ chức bí mật tên là Hắc Ảnh Hội, nơi tập hợp những người có khả năng săn và phong ấn quỷ dữ. Adonis - một chàng trai trẻ tưởng chừng bình thường - bất ngờ bị kéo vào cuộc chiến khốc liệt giữa con người và quỷ. Cậu phát hiện trong mình ẩn chứa một con quỷ cổ đại. Cuộc hành trình đi tìm sự thật về bản thân, về thế giới, và sự lựa chọn giữa ánh sáng - bóng tối bắt đầu từ đây.…
Lời thì thầm được ghi lại trong quả cầu pha lê nứt vỡ của tháp Bắc."Thời gian không phải là một đường thẳng. Nó là một con rắn tự cắn đuôi mình, cuộn tròn trong vũng lầy của sự lặp lại. Năm thứ hai, bóng tối không chỉ đến từ cuốn nhật ký của một kẻ đã chết. Nó đến từ chính dòng chảy của Vận Mệnh.Ngươi có thấy không? Những đồng tiền bạc lăn trên sàn đá lạnh lẽo. Thủy Ngân Chi Xà đang trườn qua những giấc mơ. Kẻ thù lần này không dùng đũa phép. Hắn dùng Tiên Tri. Hắn gieo rắc những khả năng, những ngã rẽ chết người vào tương lai của mỗi học sinh. Một cái liếc mắt nhìn thấu quá khứ u tối. Một con xúc xắc định đoạt sinh tử.Tristan đối mặt với cái bóng của chính mình trong gương. Không phải Basilisk, thứ đáng sợ nhất là sự hỗn loạn của xác suất. Khi may mắn trở thành lời nguyền, và xui xẻo trở thành vũ khí, ranh giới giữa Thiên Thần và Quái Vật mỏng manh như tơ nhện. Dòng thủy ngân lấp lánh chảy qua khe cửa Hầm Chứa Bí Mật. Nó không phản chiếu hình ảnh của Harry Potter. Nó phản chiếu những con đường chưa từng được chọn, những cái chết chưa từng xảy ra... cho đến bây giờ. Vòng lặp đã khởi động. Ai sẽ là người nhấn nút 'Tái Khởi Động'?…
"Xin chào, tôi là Chúa.Chí ít là trong thế giới mà tôi đang thấy này đây, tôi là kẻ có quyền hành cao nhất. Tôi là kẻ đã tạo ra, và cũng sẽ mãi mãi là người điều hành cái vương quốc phẳng lì vốn chỉ nên gói gọn trong vài mặt giấy này. Đáng lý ra, tôi phải là một kẻ ngoài cuộc, được bảo vệ bằng một lớp màn hình tinh thể lỏng dày cộm và hàng tỉ những vi mạch phức tạp ngang bộ não một con người; đáng lẽ ra tôi phải đang ở phía bên kia, và điên cuồng lướt tay trên những phím chữ trắng đen, Nhưng mà, bằng một cách nào đó, tôi lại đang ở đây.Thế giới này chẳng có loài động vật nào khác ngoài con người cả. Cái giống loài mà tôi đã bỏ công đắp nặn ai ngờ lại man rợ đến vậy; bị chi phối hoàn toàn bởi bản năng bài xích ngoại lai, chúng diệt tới tận gốc tất thảy những sinh linh không phải là đồng loại của chúng.Mà, với tư cách là một vị Chúa, tôi không thể chấp nhận sự một màu tẻ ngắt này được.Cho nên, nói thế nào bây giờ nhỉ... từng người, từng người bọn mi đều đã được diễm phúc tái lai tạo với một loài động vật khôn ngoan, thiêng liêng và xinh đẹp hơn bọn mi biết bao nhiêu rồi đấy. Nói cho một cách đơn giản hơn thì, ta đang trừng phạt bọn mi đấy, lũ nhân thú đáng yêu của ta ạ.Tôi còn mất công lựa kĩ loài vật nào phù hợp với cá tính của ai kia, nên chắc sẽ không sao đâu nhỉ?Vậy,cứ thoải mái mà tiếp tục cắn xé nhau đi nhé."[Bíp.]…