Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tags:
2 Truyện
CỐ CHẤP LÃO ĐẠI HẮN VỪA SỦNG LẠI VỪA LIÊU   -HOÀN  (CONVERT)

CỐ CHẤP LÃO ĐẠI HẮN VỪA SỦNG LẠI VỪA LIÊU -HOÀN (CONVERT)

3,213 638 131

Hán Việt: Thiên chấp đại lão tha hựu sủng hựu liêuTác giả: Tần NguyênTình trạng: Hoàn thành【 toàn văn miễn phí siêu cấp ngọt sủng, ma ốm biến thái nam chủ VS xuyên thư đại lão cực kỳ bênh vực người mình nữ chủ 】"Thích ta, sợ sao?" Quyền Tự khắc phụ khắc mẫu còn thân hoạn trọng tật, bộ dáng tuấn mỹ lại là cái biến thái ma ốm.Nam Tinh xuyên thư, đại lão thành pháo hôi thế thân nữ xứng, đảo mắt đã bị cái này ma ốm cấp quấn lên. Ma ốm ba ngày một khụ 5 ngày một suyễn, ỷ vào kia trương gương mặt đẹp ngày ngày lôi kéo nàng không buông tay. Đế đô nghe đồn, vị kia thân kiều thể quý lại biến thái đại lão gần nhất coi trọng một nữ tử, cất giấu chiếm, không được người khác nhìn trộm một phân, cực kỳ nuông chiều. Link edit phần trước : https://www.wattpad.com/story/285994113?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=LamThanh087&wp_originator=QMNTtizH5%2BWjz2%2FwjNlUJ%2Fq0qr5xTCOpBLPCHX8vl8Aj%2ByIm%2FniihNmVWzFlzMhBIsO6NrZiOqLwzLMoDa8WGuyLY9bMD%2F5rkInXJcpPQKC%2FpQn1GolrnKNMby%2BP%2BG62 NGUỒN: https://wikidichvip.com/ 📌 TRUYỆN REUP CHƯA XIN PHÉP, MỤC ĐÍCH CHÍNH LÀ ĐỌC OFFLINE CHO NÊN BẮT ĐẦU TỪ C186…

Trăng Rơi

Trăng Rơi

71 9 5

Tôi bước vào lễ cưới của chính mình, mang theo một con dao găm giấu trong lớp váy trắng tinh khôi.Dưới ánh đèn thủy tinh lấp lánh, mọi người đều đang mỉm cười. Còn tôi - từng bước khiêu vũ trên nền nhạc du dương, từng nhịp chân như dẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ, đau đớn đến tê dại.Có lẽ đây là điệu valse cuối cùng của tôi. Cái kết được định sẵn cho một vai diễn kéo dài quá lâu.Người đàn ông đang nhìn thẳng vào tôi lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ, nụ cười lạnh lẽo - hắn là kẻ bắt đầu bi kịch của tôi, cũng là kết thúc của tôi.Tất nhiên, đây sẽ là một cái chết đẹp. Một sự hy sinh chính đáng. Hẳn là vậy rồi.Có lẽ, nếu chưa từng gặp hắn, tôi đã không cần đối mặt với cái chết một cách bình thản như thế này. Nhưng mà, ngay cả vào giữa lúc đang khϊếp sợ như thế này đây, tôi cũng không hối hận với quyết định ấy.Bởi nếu cuộc đời đã cho ta một giấc mơ, thì dẫu giấc mơ ấy dẫn đến cái chết, ta vẫn nguyện bước vào.Kẻ đó vẫn mỉm cười, từng bước một tiến đến gần. Và tôi - trong chiếc váy cưới trắng muốt, tay nắm chuôi dao lạnh - cũng mỉm cười đáp lại...…