lỗi lầm lớn nhất của em chính là để anh đợi.lỗi lầm lớn nhất của anh chính là thích em.lowercase, textfic x văn xuôi, văng tục bằng bản năng, fanfic, ooc, school!au.các bạn có thể skip qua chap 0.1 và 0.2 ạ =)))) nó thật ra cũng không cần thiết lắm, chỉ chủ yếu xây dựng truyện với làm rõ tình hình hiện tại ở truyện thôi à.…
allnhs| nhs bottom.|Warning‼️: occ, mafia, maybe r1?+,..."Em chính thức thua rồiTrong cuộc đua tình ái này anh là kẻ hay bày trò chơiBắt em phải theo."-song 906090☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
Lấy cảm hứng từ concept áo dài, mình quyết định cho cả 30 em xinh quay trở lại những ngày tháng còn là học sinh. Cỏ lúa như nhau, già nhất thì cũng bằng tuổi đứa bé nhất.…
allnhs|nhs bottom.|Warning‼️: occ, vampire, maybe r1?+,..."Đó là một phần thưởngHay là một cạm bẫy?"☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
Dựa trên các hint có thiệccccc.Kết hợp thêm tí xíu xiu mắm và muối. Các con dân xin hãy sa vào vũng lầy ngọt ngào này cùng toai~Và đây là Author - The Wolf aka ductrihoang.…
❝ cuối cùng chúng ta cũng chỉ là đứa trẻ có một trái tim vỡ vụn và tâm hồn tổn thương khao khát sẽ được yêu ❞↬ "dạo này hằng không bắt mình học hành chăm chỉ nữa sao?""hông, mình suy nghĩ kỹ rồi. mình sẽ tự học thành đạt, sau này có tiền để nuôi bạn"hồ võ thanh thảo & nguyễn lê diễm hằng | có một chút pháo chi và song mỹ |…
"Cặn bã gặp nhau, chỉ là chơi đùa mà thôi.""Tam quan không chính trực, xin đừng nâng cao quan điểm."🌿 Lời mở đầuChúc mừng Vương Đầu vô địch ~ Ăn nhanh một miếng thôi ~ Có lẽ xong trong ba chương, không viết dài đâu ~ Chỉ đơn giản là muốn mở xe chạy thử.Truyện này đến đây là hoàn rồi, sau này nếu nghĩ ra nội dung nào phù hợp thì mình sẽ viết thêm phiên ngoại. Ban đầu chỉ định viết ba chương có cảnh "mlem mlem" cho vui thôi, nếu không phải mọi người luôn nhiệt tình như vậy thì thật sự mình cũng chẳng muốn viết tiếp 🥲Mình là kiểu người viết gì cũng phải nghĩ kỹ trước, mọi tình tiết đều phải hợp lý thì mới có động lực gõ chữ. Vậy nên đoạn sau của truyện này thật sự khiến mình đau đầu, nhưng may là cuối cùng cũng kết lại với một cái kết khá ưng ý...Hẹn gặp mọi người ở câu chuyện sau nhé... Cảm ơn tất cả những bình luận và lượt theo dõi của mọi người... vượt ngoài mong đợi luôn! Thật lòng cảm ơn! 💛…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…