[Kí chủ: Kim Rok Soo | Tên đăng nhập: Cale][Tuổi: 36][Đánh giá năng lực: Cấp S][Nơi trực thuộc: Hệ thống 'người trong mộng yểu mệnh][Thần hộ mệnh: Thần Chết]Cale nhìn bảng giao diện của mình, cậu đưa tay sờ sờ lên mặt."Có cách nào đá Thần hộ mệnh không..?"Thần Chết: ......…
Văn án : Hạ Dương mạc danh kỳ diệu xuyên.Còn bị một đám người cấp tính kế, bất quá đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời.Đời trước chuyện không có hoàn thành, đời này toàn bộ bổ thượng, hắn tin tưởng hắn hội hạnh phúc .…
Đây là truyện Nam & Nam nên ai không thích thì click back, đừng gây war tội au (>.< )Một câu chuyện nhỏ về tình yêu ( của au ) dành 2Jae <3 .( chắc vậy :v ) Hy vọng mọi người sẽ thích~~~…
Khi trái tim đã bị đánh mất bởi một người thì có phản kháng đến đâu cũng vẫn cứ chìm đắm vào...và nó sẽ dần trở thành độc dược khiến bản thân điên cuồng... tạo ra một nhà tù lớn giam cầm người đã cướp lấy trái tim... Đây là bộ thứ 2 mình làm mong các bạn đừng chê^_^||…
Hán Việt: Hàm đường ( giáo viên 1v1 )Tác giả: Lệ ChiConvert: Reine DunkelnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Song khiết , Vườn trường , Nhẹ nhàng , Hắc ám , Đô thị tình duyên , Ấm áp , Duyên trời tác hợp , 1v1 , Nữ chủVăn án 1:"Ngươi đáng yêu nhất, ta nói khi không kịp suy tư,Nhưng suy tư lúc sau, vẫn là nói như vậy."- Pushkin----------Văn án 2:Nàng quá ngọt, ngọt hắn tưởng vẫn luôn hàm chứa.----------Dối trá tiểu bạch hoa X nàng âm u nam ngồi cùng bàn.Khoác vườn trường văn áo ngoài tiểu ngọt (hoàng) văn.----------1v1 là vĩnh viễnsc là cần thiết100% made by sugar[những việc cần chú ý] bệnh tiểu đường người bệnh cấm dùng.…
Một bài thơ đặc biệt tôi sáng tác nhằm đánh dấu kỷ niệm của mình khi xem chương trình Thay lời muốn nói và như một lời chia tay với MC Quỳnh Hương.Trong suốt khoảng thời gian dài theo dõi chương trình ca nhạc đầy tính nhân văn này dưới sự dẫn dắt của chị, tôi đã có cho mình không ít kỷ niệm. Đó là những lần tự tay viết thư điện tử gửi về hòm thư của Thay lời muốn nói qua từng tháng với các chủ đề khác nhau, trong số ấy, tôi rất hãnh diện khi những cánh thư của mình 4 lần được chị cùng bạn đồng hành đọc trực tiếp trên sóng truyền hình HTV9: Đường xưa tháng 10/2013, Kỷ niệm mùa hè tháng 5/2014, Với biển tự tình tháng 7/2015 và Hoa trong lòng tháng 11/2017. Bài thơ này ra đời vào ngày 1 tháng 4 năm 2019 trước cột mốc 14/4 - đánh dấu 19 năm lên sóng của chương trình.…
Từ sau ngày công ty mình đóng cửa, Thiên Hoàng rơi vào tình thế bế tắc vì chưa tìm được hướng giải quyết. Sự nghiệp gặp khó khăn, đã vậy anh còn bị cha mẹ mình ràng buộc hôn sự với Hồng Diệp - người con gái anh không hề yêu.Thiên Hoàng vì muốn trốn tránh phiền toái mà âm thầm rời khỏi nhà đến một nơi thật xa. Định mệnh đưa đẩy khi nơi anh dừng chân chính là thành phố biển Phan Thiết. Tại đây, anh gặp nữ MC thể thao Nhã Quyên - một cô gái năng động, dễ mến đến từ Hà Nội.Họ yêu nhau bằng tình yêu chân thành, với những cảm xúc tuyệt đẹp kỳ lạ. Nhưng Nhã Quyên đã có chồng và cô phải đưa ra lựa chọn cuối cùng đầy giằng xé.Cô sẽ chấp nhận trở về thực tại hay đi theo tiếng gọi của con tim mình?…
Với người khác, đây là một bài văn xuân rất ngắn và bình thường, song, với tôi, nó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng; bởi vì nhờ có bài văn này mà tôi mới phát hiện ra rằng ẩn sâu bên trong con người mình là một năng khiếu văn chương thầm kín trước đó mình chưa từng phát hiện.Thời điểm viết ra những dòng cảm xúc ngắn ấy, mục đích của tôi chỉ là viết vu vơ cho có để gửi vui cho hộp thư chương trình "Thay lời muốn nói" của HTV, không ngờ nhờ lần viết văn trong tâm trạng thoải mái, không gò bó với chủ đề mình yêu thích và không nặng nề chuyện điểm số như làm bài ở trên lớp, tôi hiểu rằng hóa ra xưa giờ mình dở văn chính là vì nguyên nhân này.Khi viết văn một cách máy móc để "đối phó" với giáo viên với những yêu cầu đề bài khô khan mình không hứng thú, mình sẽ không bao giờ viết hay được vì không đặt tâm hồn mình vô đó, còn ngược lại, mình sẽ khám phá ra rằng bản thân không hề dở văn, vì vốn dĩ mình là một con người lãng mạn mà.Hơn 7 năm rồi kể từ lúc "Dịu dàng sắc xuân" ra đời, giờ đây, khi đã sáng tác ra rất nhiều tác phẩm văn học từ truyện ngắn, tiểu thuyết cho tới thơ ca, tôi thấy mình đã đi được một chặng đường rất dài từ cột mốc năm nào. Lúc đó, có nằm mơ tôi cũng không dám tin rằng khoảng thời gian này 7 năm sau, tôi lại gắn liền với công việc sáng tác văn học như thế. Thật là một kỳ tích với một học sinh từng thi lại... môn ngữ văn năm lớp 7!…
Tốn tâm tư từ nước ngoài về thăm gia đình, lại vì bận một chút việc riêng nên chỉ gặp em gái một chút rồi thôi, nhưng ngoài ý muốn học sinh trường bị dính virus zombie làm cô lo lắng vô cùng.Bảo hộ mẹ và bé con, cô cố tình chạy vào trường để đón em gái.Ngẫu nhiên thành idol ngầm của Ha-ri, một học sinh giỏi thể thao.…
Kurokawa Izana rời xa thế giới, để lại Akari đợi một người không trở về mòn mỏi 12 năm. Akari đợi bao nhiêu năm, Mikey cũng đợi bấy nhiêu năm. Đợi một người ngoảnh lại nhìn mình. Có nhiều lúc Mikey muốn hỏi, người đến trước là hắn. Người bên cạnh Akari 12 năm ròng cũng là hắn. Vậy tại sao người kia cứ nhớ mãi về một người đã chết? Tại sao không ngoảnh lại nhìn hắn. Tại sao.…
Thể loại: Bách hợp, kinh dị, tâm linh, lãng mạn, huyền bí.Số chương: 30Kết thúc: HETóm tắt cốt truyện:Linh gặp Nhã trong một đêm mưa và đưa cô về nhà, nhưng từ đó, những sự kiện kỳ lạ liên tục xảy ra. Nhã luôn xuất hiện đúng lúc Linh cần, nhưng cô ấy chưa bao giờ nhắc về quá khứ của mình. Càng tiến gần, Linh càng cảm thấy có điều gì đó không đúng-Nhã thực sự là ai? Và tại sao Linh có cảm giác như mình đã bị cuốn vào một thứ không thể thoát ra?…
Tên truyện: Bí Kíp Dụ Bắt HổTác giả: Phú Bà Xinh ĐẹpBìa: HNSAThể loại: đam mỹ, BL việt, nhân thú, ngọt ngào, sủng, HENhân vật chính: Nguyễn Minh Khôi x Lưu Quang HuyNhân vật phụ: Phùng Tuấn Kiệt x Lâm Thành Nam*Giới thiệu truyện:Nguyễn Minh Khôi là một thần thú thượng cổ, có thể nghe thấy tiếng lòng của vạn vật. Thầm mến chú hổ yêu nhà bên đã lâu, cứ tưởng người ta không để ý gì mình. Cho đến một ngày, bé hổ bỗng giả làm con mèo nhà Khôi. Khôi cố gắng che giấu tâm tình đang kích động, dang rộng hai tay, vỗ đùi gọi Huy: "Bé Huy ơi, lại đây anh đút cho ăn nè."…