[ MOPIUS ] Musical Dream
Phát súng đầu tiên. Hội bế maknaeKhông ai bế em Dương thì để toiiiii. Đến đây để chữa lành. Rách tới đâu thì cũng lành tới đó.Cue bẩn là ăn đạn 🔫🔫 đụng đến em là bây chết…
Phát súng đầu tiên. Hội bế maknaeKhông ai bế em Dương thì để toiiiii. Đến đây để chữa lành. Rách tới đâu thì cũng lành tới đó.Cue bẩn là ăn đạn 🔫🔫 đụng đến em là bây chết…
Chào mừng bạn đến với tạp hóa thứ 4 của mình. Lần này là Anh Trai Say Hi. Nhìn lần đầu sợ lầm phải nhìn lại lần thứ hai.Lou Hoàng - NickyHùng Huỳnh - Dương DomicWean - Hải Đăng DooPhạm Anh Duy - JsolHieuthuhai - Hurrykng....…
¹1 dương sơn²2 trần đăng dương nói bọn họ là những người nghĩ bằng đầu dưới³3 shortfic, textfic, hybrid…
Có bao giờ bạn chơi nhóm 4 người, mà tự nhiên hai đứa trong nhóm yêu nhau chưa ?…
꒰ ‧₊˚🪐✩jsol - quang hùng masterd - dương domic - hurrykng x reader. lowercase…
thề là thấy em giây đầu tiên anh đã muốn đưa em lên phường…
dangiu số mụt…
Lúc vui lúc bùn và hài nữa :))))…
vui lòng không đem khỏi app W cam.…
vui lòng không mang ra khỏi wattpad.…
Truyện nói về một cậu bé 18 chỉ là sinh viên năm nhất của trường A do bản thân khá là nhát kèm theo tính hướng nội của mình nên rất khó để hòa nhập…
"Như loài Phượng Hoàng kiêu hãnh trầm mình trong lửa đỏ, vượt qua mọi niềm đau để rồi tái sinh trong hình hài rực rỡ nhất, rồi tung cánh bay về phía mặt trời - Đó là tình yêu của chúng tôi".…
Người Gom Ánh Nhỏ - Nơi những chàng trai ấy đang âm thầm thu lại và giữ lấy từng tia sáng ấm áp, nâng niu và trân trọng như báu vật.…
Tình yêu chỉ hạnh phúc khi nó mới chớm nở !…
Tôi chợt nhớ lại khoảnh khắc trò chuyện cùng cô giáo khi còn nhỏ trong căn phòng học đầy đủ màu sắc đồ chơi giấy vẽ ngắn nắp trên bàn .Đến giờ ra về tôi ngồi vẽ bức tranh gia đình có mẹ có ba và có tôi ,tôi cứ tập trung vẽ nhưng thi thoảng vẫn nhìn các bạn được ba mẹ đến đón tôi nhưng tôi rất mạnh mẽ mà , trong lớp vẫn còn cô giáo và một vài bạn nữa mà sớm thôi ba mẹ sắp đến đón mình rồi .Ngày đầu tiên đến lớp mầm non tôi không khóc không quấy nhiễu trong khi các bạn còn lại tay ôm chặt mẹ khóc oà lên miệng vẫn hét lên " con muốn đi với mẹ cơ " thấy cảnh đó tôi thấy mình trở thành cô bé siêu ngầu dù bên trong tôi vẫn hơi sợ khi lần đầu xa nhà lâu đến như vậy .Có lẽ cô bé siêu ngầu sắp không còn trong tôi nữa khi lần lượt các bạn trong lớp đều được ba mẹ đón về rồi còn tôi bơ vơ ngồi cặm cụi vẽ trong lớp .Có lẽ thấy tôi rất đáng thương nên cô giáo đã đến bên cạnh tôi mìm cười và nói " em có muốn nghe truyện không" Tôi gật đầu , liền thấy cô đứng dậy chăm chú nhìn xem nên chọn cuốn nào để đọc cho tôi nghe .Một lúc sau cô quay lại với quyển chuyện hoảng tử và công chúa , tôi thấy không hứng thú lắm vì ở nhà tôi chỉ thích xem siêu nhân bảo vệ thế giới và xem những điệp viên siêu ngầu thôi ." Vậy giờ cô đọc nha " cô nhìn tôi thích thú nói " vâng ạ " dù sao nghe một chút cũng không đáng gì mà , siêu nhân siêu ngầu chắc không để ý đâu ha .Nói nghe một chút thôi nhưng tôi vô tình bị chìm vô câu chuyện mà cô kể tôi thấy thật sự khó hiểu trên đời này có người sẵn sàng đi vào …