pondphuwin - người yêu cũ.
chia tay có phải là hết?…
chia tay có phải là hết?…
Do account @EllaAshlynn của mình không còn truy cập được, mình sẽ viết tiếp những chap còn lại của truyện qua account mới này…
au: onlysweet_shortfic, lowercase, sad endinglấy ý tưởng từ @shctbk trên tik tok…
nhưng mà ai đổ trước?2017.12.30…
Front man x người chơi 456.📌 Có chứa nội dung khiêu dâm, bạo lực, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.Chòn dựa theo phim để viết fanfic, nội dung sẽ không hoàn toàn giống nguyên tác.Đôi lời Chòn muốn nói:Truyện có thể có nhiều sạn do đây là tác phẩm đầu tay của mình, vì vậy mình rất mong nhận được góp ý của mọi người. Liên hệ với mình qua facebook: Chòn Không Bel (Chòn)Bối cảnh, tính cách của người chơi 456 dựa theo Squid game season 1.Bìa truyện: sometimesbehappy via pinterest.Ý tưởng, lời viết đều do mình tự biên. Vui lòng không ăn cắp chất xám hay sao chép dưới bất kì hình thức nào.Share lại truyện của mình dưới mọi hình thức vui lòng ghi nguồn.From: Chòn.…
Yoongi với rất nhiều tình yêu…
Bỗng một ngày nhận được quả hôn sự từ trên đầu rơi xuống.textfic, collab with @notyoursweet_…
"Này Felix, tôi có một công việc nhẹ lương cao cho cậu này""Vậy sao, sếp nói thử tôi xem đó là việc gì nào""Về làm chồng bé của tôi""Wow, đúng là việc nhẹ lương cao thật"Những mẩu chuyện nhỏ về cuộc sống của chồn sương và chíp bông ('ω`*)…
Chuyện gì đã xảy ra với Yoongi? Tại sao Hoseok luôn có vết quầng ở mắt?2017.09.272017. 11.26…
"ví dụ như một ngày nào đó, lẽ ra đúng vào hôm em đến với anh mà em lại không tới thì sẽ là không bình thường. thế rồi về sau khi em chẳng còn đến nữa, anh cũng thôi chờ, thì lại là bình thường."ooc, lowercase.…
"tớ sợ lắm, tớ nghĩ đã đến lúc cần kể cho cậu biết tớ thực sự là ai...""đây... có đúng là những điều mà cậu đang kiếm tìm?"ooc, transgender.…
l i l a c (t ử đ i n h h ư ơ n g)Tác giả: notyourbblues(Dear notyourbblues, may I put your credit in the introduction chapter instead of this description? I'm so sorry for this inconvenience, but Wattpad does not allow me to put a link here) :( Người dịch: Thiên VânLink gốc: Đính kèm trong phần Lời giới thiệu (Wattpad không cho phép để link trong description)Permission: Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không repost khi chưa có sự đồng ý của tác giả và người dịch.Fandom: Bungou Stray DogsPairing(s): Dazai Osamu x Nakajima AtsushiRating: K+/PG Category: fanfic, nam x nam.Tình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng bản dịch: Đã hoàn (1/1 chương)Summary: Atsushi nhận thấy mỗi lần đến ngày này trong năm, một nỗi buồn cứ vấn vít lấy Dazai, một nỗi u hoài tĩnh lặng mỗi ngày lại dày đặc hơn. Anh không còn nói chuyện nhiều nữa, chỉ ở gần mỗi Atsushi, nắm tay em, tựa đầu lên bờ vai nhỏ, và nghĩ ngợi một khoảng vắng lặng xa xăm.…
BẢN DỊCH ĐÃ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI ĐÂU NGOÀI NƠI NÀY. Tác giả: TiểuTranslator: QTCasting: All x YoongiBản gốc: HoànBản dịch: Đang tiến hànhNội dung: : Đường Đường cùng 6 người khác lần lượt yêu đương.…
Một chàng trai tai nạn khiến mất trí nhớ trước khi người anh yêu đi du học ...Định mệnh khiến họ gặp lại nhau sau ba năm xa cách .Sợi chỉ đỏ giữa hai người chưa bao giờ đứt khiến trái tim họ lại tìm về với nhau sau bao thăng trầm hay là xa cách vĩnh viễn trong khổ đau ?…
"Chỉ cần là em, dù mặt trời rực cháy, tôi cũng sẽ kéo xuống cho bằng được."…
"tui cũng không nhớ mình nghe nó ở đâu nữa,"hinata nói. "nhưng hình như là nếu cậu bắt được một bông anh đào đang rụng xuống, cậu sẽ phải lòng người cậu đang đi cùng"vì hoàn toàn không một lí do nào mà kageyama có thể nghĩ tới, má cậu càng đỏ hơn nữa.nhưng... thôi. khi cậu nhìn lên lại, cậu có thể thấy một vài bông hoa đang rơi xuống từ trên cây. những cánh hoa quá nhỏ để có thể bắt lấy trừ khi người nào đó cố gắng, nhưng - cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của hinata đang hướng về mình, và khi liếc qua, có một nụ cười hả hê trên khuôn mặt em.(hoặc là: kageyama chụp được một bông anh đào đang rụng xuống và, trong một khoảnh khắc, cậu chưa bao giờ thấy hinata đẹp như vậy)tác giả:midnight sun (notyoongs)bản gốc:https://archiveofourown.org/works/30477954#lowercaseBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU…
Hoseok bần thần ôm lấy hai má anh, trao đi một nụ hôn sâu và tuyệt vọng. Trả cho kỳ hết nợ, họ sẽ không mắc kẹt trong ký ức và não bộ của người kia nữa. Họ sẽ trở về, ừ, trở về để tiếp tục sống cho đến khi không còn có thể. Họ thuộc về nhau của những năm chẳng nghĩ ngợi gì, hai mươi, chẳng nghĩ ngợi gì.Em thích anh, chúng ta chỉ cần biết như vậy. Và thế giới cần chúng ta như Yuzu và Ari cần. Anh hiểu. Em hiểu. Thế nên, phải trở về thôi.Bọn mình, trở về nhà thôi.Bầu trời sao vẫn sáng rỡ trên đầu hai người và Yoongi nghĩ rằng tình cảm của anh đã được mở khóa hoàn toàn, ngăn kéo vỡ vụn, anh không còn đau, họ thích nhau, vẫn muốn ở bên nhau, vậy là đủ.Vậy là đủ rồi.…
" Tôi bước đi trong những cơn giông lạnh giá . Những cơn bão như muốn cuốn tôi vào vòng xoáy cuộc sống bộn bề . Nhưng rồi những thứ đó không thể cản tôi bước vào vùng đất đó .Vùng đất của kẻ cô độc "…
Anh tỉnh dậy lần nữa khi tiếng độc tấu piano vang lên trong một bản nhạc khá quen tai mà anh chẳng nhớ rõ tên người viết. Trong bếp phảng phất mùi cà phê và bánh mì nướng với trứng ốp la ăn kèm. Yoongi tựa lưng vào cửa, ngắm vẻ khoan thai bối rối của Hoseok khi phát hiện ra sự hiện diện của anh. Ánh nắng buổi sớm xuyên qua rèm cửa bằng ren trắng, khiến Yoongi nhắc thầm trong đầu với một tờ note vô hình, phải thay thế chúng thôi. Hoseok tiến lại gần, mỉm cười như cậu luôn là. Một tay tài xế rất mượt, hay cười và thói quen tinh tế."Chào buổi sáng."Thế thì đã sao chứ, họ sẽ khám phá ra nó sau vậy.Thành phố vẫn đợi và lên đèn vào những tối tăng ca muộn. Người ta vẫn vật lộn với hàng tá nỗi đau riêng bất khả xâm phạm và làm tổn thương tới.Khi Yoongi biết, anh không còn cô độc nữa.…