BGM [Transit Love] [TNT]"Chúng ra khi ấy nồng cháy như những pháo hoa rực lửaAnh không thể do dự, không thể từ chối mặc cho mình không thể thở đượcNếu cơn gió đã mang em đi, vậy làm sao để đưa em về?Rồi làm sao để tình yêu này vẫn rực sáng những ngày mưa?Anh đoán mình phải chấp nhận rằng tình yêu này đã chếtNhưng anh vẫn sẽ cố níu lấyNíu giữ em ở lại..."_Back to you (WayV - Kun & Xiaojun)…
"Là hai chúng tôi, dưới một vòm trời."Sau khi Hoài Xuân ra đi, Duy Long đã du hành tới 129 600 năm sau - thời điểm Hoài Xuân còn sống và tất cả trở lại điểm khởi đầu. Mục tiêu duy nhất của cậu là để bản thân và tất cả những người mình trân trọng được sống không nuối tiếc. Liệu lần này, câu chuyện của Long và những người bạn của cậu có thể có một cái kết khác?…
Hắn Là Tướng Quân thống lĩnh cấm vệ trong triều đình, theo lệnh vua bí mật canh giữ Hoàng Hậu, một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ và toan tínhNhưng sự toan tính đó vô cùng ngây thơ, hắn từ đề phòng nàng lại thành bảo vệ cho nàngVì hắn đã trót yêu người con gái ngồi trên ngôi vị Hoàng Hậu này mất rồi, nàng đã lấy cắp trái tim hắn trong những dòng nước mắt, những lần ngà sayLàm hắn trổi dậy cảm giác khao khát được bảo vệ nàng, chở che nàng đi qua cơn bão lòngCouple LâmMỹ…
Cường cường, trọng sinh, điềm văn, sảng văn, chủ côngTích phân: 1,351,883,008Nguồn: Tấn Giang.๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 190 tuổi + 0lần chết lâm sàn .๖ۣۜNhử mồiThạch Chấn làm nửa đời việc thiện, chết rồi càng là đem hết thảy gia sản toàn bộ quyên ra.Đại khái là trời cao rủ lòng, hắn trọng sinh về đến năm 1994.Hắn lúc này mới vừa thành niên, đói bụng ở tại vòm cầu bên trong, mà sở hữu tiếc nuối, đều còn chưa có xảy ra, hắn yêu nhất người, cũng không có chết.Chủng điền văn, sau khi sống lại chậm rãi đem nhật tử quá hảo cố sự, Thạch Chấn công, Quan Bạch Vũ thụ, song phương góc nhìn đều sẽ viết.【 bản văn đem với ngày mùng 1 tháng 6 đi vào V, đi vào V cùng ngày canh ba ~ 】Tìm tòi chữ mấu chốt: Vai chính: Thạch Chấn, Quan Bạch Vũ ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Trọng sinh về đi nuôi người yêuDàn ý: Làm đến nơi đến chốn nỗ lực phấn đấu, mới có thể nắm giữ tốt đẹp tương lai…
Trong thế giới nơi Alpha là đỉnh cao quyền lực, Học viện Cận Tinh là nơi không dành cho Omega ngoại trừ một người: Kim Namjoon.Với mùi pheromone mực tàu và tro than, Namjoon không phát tình, không cúi đầu, không dựa dẫm. Cậu đến học viện như một vết mực lặng lẽ, chống lại những luật lệ vô hình bằng trí tuệ và lòng kiêu hãnh.Ở phía đối diện là Jung Hoseok Phó hội trưởng hội học sinh, Alpha hoàn hảo với ánh nhìn lạnh và đôi tay nắm quyền. Anh chưa từng để ý đến Omega... cho đến khi mùi tro và mực cháy kia len vào tâm trí.Giữa vòm kính lạnh, những trận đấu trí ngầm, định kiến xã hội và những đợt pheromone vô hình, Namjoon và Hoseok dần bị hút vào nhau không phải bởi bản năng, mà bởi sự đồng điệu của hai kẻ cô độc.Nhưng tình yêu của một Omega không phát tình với một Alpha quyền lực không dễ được chấp nhận. Khi âm mưu, tổn thương, và cái giá của tự do ngày một rõ ràng... liệu họ có đủ can đảm để giữ lấy nhau?…
Nhân vật: Chung Vô Mị (Cung Tuấn) x Từ Tấn ( Trương Triết Hạn)Thể loại: cường công cường thụ, cung đình luyến .Fic chỉ đơn giản là chuyện tình cảm, cung đấu hay quyền mưu k tồn tại. Thỉnh không ngạc nhiên 😌Ngoài hai nhân vật này, tất cả mọi nhân vật khác trong fic đều là ta tưởng tượng ra, thỉnh không đem so với trong phim.…
Cuộc đời con người ngắn ngủi đừng quan trọng những thứ gọi là quy tắt, hãy hỏi con tim mìnhLưu Ý : Truyện mượn bối cảnh lịch sử, không sử dụng nhân vật có thật, không liên quan chính sử, nếu có tình tiết liên quan tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên…
Một khối huyết ngọc mở ra hành trình vào cổ mộ của Giải Vũ Thần và Hắc Hạt Tử. Vốn dĩ sau kế hoạch Sa Hải, cả hai có thể quay lại quỹ đạo đời mình, nhưng cơ duyên trớ trêu khiến họ một lần nữa vướng vào nhau.Lăng mộ Thổ Ti ở Quý Châu, những nấm mộ nghi ngờ, ảo ảnh quỷ dị, người giấy tà dị, thông đạo dẫn táng gãy khúc, và cánh "cửa" mà một khi nhìn thấy, nghĩa là cái chết đã cận kề.Trong lòng đất tối tăm không thấy ánh sáng, từng phút giây đều rình rập hiểm nguy, thế nhưng nhờ phối hợp ăn ý, họ lần lượt thoát khỏi hiểm cảnh. Và trong lúc không hay, giữa những lần vào sinh ra tử, nguyên tắc từng vững như thép cũng bị bẻ cong, thay vào đó là một mối quan hệ mơ hồ, chầm chậm đổi thay.Đến khi họ mình đầy thương tích lê bước ra khỏi lăng mộ Thổ Ti, mới phát hiện - tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.⸻Hắc Hạt Tử: "Giải lão bản, cậu thế là không nghĩa khí rồi. Tôi bây giờ là đưa than ngày tuyết đấy, người thường tôi còn chẳng cho đâu."Giải Vũ Thần: "Vậy ý anh tôi là người thường?"Hắc Hạt Tử: "Hoa Nhi, nói mấy câu lạnh như vậy, không sợ tự mình bị đông chết sao..." --------by : ly灵鸭…
tình yêu gà bông đáng yêu lắm..warning: ooc, quen nhau 5 năm với tình yêu đơn phương 4 năm chưa tỏ tình, word vomit nên không beta (có thể sẽ beta trong tương lai), hãy góp ý qua tin nhắn cho mình nhé..shortfic…
Trong thế giới của luật lệ và lý trí, nơi mỗi phán quyết đều được đo bằng chứng cứ và điều khoản, thì trái tim - lại là thứ duy nhất không thể kiểm soát.Hoàng Đức Duy, một sinh viên luật tài năng nhưng xuất thân bình thường, bước vào kỳ thực tập tại Tập đoàn luật LEGACY với đầy hy vọng và hoài bão. Cậu không ngờ rằng, người đàn ông cậu vô tình gặp trong cơn mưa hôm trước - lạnh lùng, sắc sảo và đầy uy lực - lại chính là Trần Đăng Dương, Chủ tịch LEGACY, kẻ nắm giữ quyền lực lẫn số phận của cậu trong tay.Giữa những điều khoản vô hình của xã hội và lằn ranh đạo đức nghề nghiệp, một mối quan hệ dần hình thành - đầy cấm kỵ nhưng cũng đầy chân thành.Khi tình yêu trở thành tội danh không thể bào chữa, và người mình yêu lại là người kết án, liệu Duy có can đảm chấp nhận bản án mang tên anh?…
[Huấn Văn]Ở nhà đấy anh Hạc thường ngủ quên trên lang cang xây bằng xi măng vững chắc và rộng rãi, nơi có một mái vòm cong cong rồi khi mở mắt sẽ thấy một vườn hồng lộng lẫy. Cũng bởi vì Hạc sống cùng tri kỉ, thích những khi ái tình dẫu họ đã lấy nhau từ bốn năm về trước. Kể từ khi bé Vừng đến nhà họ, anh chồng của Hạc còn chiều anh nhiều hơn cả lúc họ mới yêu.…
"Hãy là mây được vòm trời che chở,Đừng vấn vương quân tượng thắp ván cờ.Trót lời này, cất bút ngân lời nhỏ,Ngỡ hoa mai còn đứng ngõ mà mò."Đôi khi, chính sự bình dị, mộc mạc lại làm nên quang cảnh thi vị. Ngõ làng dẫu thường tình, lại là đường dẫn lối hoài niệm về thuở ấu thơ. Con đường đời dài lắm, thong dong như mây mải miết trôi, chứ chẳng phải quân tượng trong một ván cờ cố định bởi thiên thời địa lợi...Đây là hồi ức ngây ngô của tác giả (Ọp), được thể hiện sống động dựa trên nhân vật Ọp nghịch ngợm, tại một vùng quê Quảng Điền, cửa sông Ô Lâu, Phá Tam Giang, Thừa Thiên Huế. Một miền đất yên bình, mộc mạc, thân thương với bao con người, gợi nên một thời mà mỗi người dân quê đều từng trải qua.…