『 minayeon | textfic | dark paradise 』
Một đám con gái chẳng ưa gì nhau.…
Một đám con gái chẳng ưa gì nhau.…
❝𝘩𝘦𝘢𝘷𝘦𝘯 𝘪𝘴 𝘢 𝘱𝘭𝘢𝘤𝘦 𝘰𝘯 𝘦𝘢𝘳𝘵𝘩 𝘸𝘪𝘵𝘩 𝘺𝘰𝘶, 𝘵𝘦𝘭𝘭 𝘮𝘦 𝘢𝘭𝘭 𝘵𝘩𝘦 𝘵𝘩𝘪𝘯𝘨𝘴 𝘺𝘰𝘶 𝘸𝘢𝘯𝘯𝘢 𝘥𝘰.❞About 12 sad f*cking kids and their sad f*cking life.Copyright © 2020 by @JenniferRosy - Wattpad. All rights Reserved.…
Cô được nàng ban cho cục bơ, mọi ngày gậm nhấm lên level max trả ơn cho nàng cái bụng bầu.…
🐰 THÔNG BÁO: "Giả đứng đắn" đã chính thức xuất bản, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình!🐰 Giới thiệu:Trước lúc hẹn hò, Khánh Vy thề đôi ta sẽ không rung động.Sau khi chia tay, Viết Hoàng nói xin hãy cho nhau cơ hội mở lòng.Mọi người bảo họ không hợp, lại chẳng ngờ anh sẽ thay đổi vì cô. Ngay cả khi cô vẩn vơ nhìn anh, hỏi rằng thế giới hai người sao mà cách xa như vậy. Thì anh chỉ cười và nói:"Chúng ta không thể ở hai thế giới khác nhau được. Vì thế giới của anh đã là em rồi."Khánh Vy không biết mùa thu trong mắt mỗi người mang cảm xúc nào. Nhưng giây khắc ấy, cô đã nghĩ: Nếu mùa thu có thể cất lời thì cô mong chúng sẽ dịu dàng như ngàn vì tinh tú ẩn giấu trong đôi mắt anh.-🐰 Ngày viết: 20/8/2023🐰 Ngày hoàn thành: 20/11/2025…
[ẨN CHƯƠNG] Câu chuyện dành cho quý độc giả, những người đã quá tuổi học trò, đang đứng chôn chân trước hàng ngàn bão tố cuộc đời, chỉ để ngoảnh lại nhìn về quá khứ với vô vàn tiếc nuối. Tuổi 17. Cái tuổi đứng giữa ngưỡng cửa của mộng mơ và hiện thực. Có những điều được, và cũng lắm điều mất, hệt như một cơn gió thổi qua, để lại dư vị khó gọi tên. Tuổi 17 là khi chúng ta vừa học cách mỉm cười, vừa tập giấu đi nước mắt. Là khi ta có cả thế giới trong tay, nhưng lại thấy mình thật nhỏ bé. Nếu được sống lại một lần nữa... bạn có muốn quay lại tuổi 17 không?|Bản quyền sách thuộc về Ganesh Books|***Mình là Hoa Di, một tác giả trẻ đang miệt mài học tập trên con đường cầm bút và vẽ lại cuộc đời.…
- Goodgirl hay Badgirl chỉ có anh mới biếtBắt đầu : 27 - 3 - 2022Kết thúc : 15 - 5 - 2022…
Hoàng Diệp Hạ Anh - một cái tên như được thêu từ gió xuân và mực tím, mang theo nét đẹp của cả một mùa thanh xuân lặng lẽ mà chói lọi.Vũ Trọng Nhật Hoàng - không phải là cơn gió thoảng qua sân trường, mà là ánh mặt trời chói chang khiến người ta vừa muốn tránh, vừa không thể rời mắt.Hai con người vốn dĩ không cùng một thế giới nhưng số phận lại hết lần này đến lần khác mang họ đến với nhau. __________________"Chào mọi người! Tôi là Vũ Trọng Nhật Hoàng, chữ Hoàng trong Hoàng Diệp Hạ Anh"~Nhật kí ghi dấu những năm tháng thanh xuân của chúng ta~…
Để mà nói điều gì đáng yêu nhất trên đời này, Martin không ngần ngại trả lời đó là Ahn Keonho.…
a montage of love;_cover by @kanadenguyen…
Nick acc phụ là Lamcutegoodgirl. Nhận follow chéo + vote chéo.…
Tôi: 19 tuổi, năm nhất, có đứa bạn thân ham vui, chưa có nụ hôn đầu, biết nấu ăn, không người yêu nhưng đã có người để thích.Vũ Minh Quân/ hoàng tử dỏm/ đồ chơi hàng Mã: 20 tuổi, năm hai, bạn gái nhiều hơn số tóc trên đầu, nhan sắc hạng A nhưng tâm hồn thì hạng bét, nhân cách giả tạo, hai mặt, đầu óc thô bỉ-kinh tởm. Vậy mà cả thế giới lại tôn sùng anh ta như thánh sống. Thật ra anh ta là thiên tài tình trường, còn tôi chỉ là một kẻ thất bại đáng thương hại. Bìa từ @ivy_stellar…
làm sao biết thế giới có mấy ai yêu anh, giống như em?•lowercase!!•ooc!!•đừng mang ra khỏi wattpad!…
Tôi khẽ chớp mắt, trái tim cũng theo đó rung lên từng hồi. Huy Anh chợt tiến lại gần tôi, mang theo mùi hương gì đó chẳng thể diễn tả bằng lời.Có lẽ do hương men nồng say của rượu, hoặc cũng có thể do sâu thẳm trong cõi lòng đơn độc đã bị đánh thức bởi thứ tình cảm khó nói, Huy Anh bỗng nhiên gục xuống hõm vai tôi. Nó chẳng chê hõm vai ấy gầy gò, hay xấu xí mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy người tôi. Chất giọng trầm khàn của kẻ trước mặt cứ như gió xuân thổi nhẹ bên tai, nó nỉ non bên vành tai đỏ ửng của tôi:- Trịnh Hữu Huy Anh suy em đến thế đấy!Lại thế nữa rồi, tôi cố gắng trấn tĩnh đầu óc mình: yêu ai cũng được, ngoại trừ Trịnh Hữu Huy Anh.Des bìa: Nguyen Anh Đá Chanh Tuyết nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".Lưu ý: Truyện còn nhiều thiếu sót, nhân vật chưa hoàn thiện. Rất mong nhận được góp ý từ độc giả để tác giả có thể cải thiện và rút kinh nghiệm cho những tác phẩm sau. Xin chân thành cảm ơn ạ.--------------------------------------------------"Đá Chanh Tuyết" nằm trong chuỗi truyện học đường "Em và Bảo Lộc".…
Thể loại: Ngôn tình, học đường, con ngoan trò giỏi, cháu ngoan bác Hồ.Plot: Cậu ta có đôi mắt hút hồn, làn da trắng với ngũ quan hài hoà. Cậu ta giỏi thể thao, thành tích cũng rất tốt lại còn rất ngoan ngoãn. Chỉ là tôi có kí ức khá xấu hổ với cậu ta nên cứ thấy cậu ta là tự động tránh xa cả mét. Cơ mà sao tôi càng né lại càng gặp vậy?Cảm giác như cậu ở khắp mọi nữa, mở bừa một cánh cửa, đằng sau chắc chắn là Duy Khang.Couple chính: Bảo Ánh × Duy KhangAu: Mai NingBìa: Mai Ning…
Ngô Thư Dương là ánh dương rực rỡ trên trời cao xanh thăm thẳm, còn tôi là một đoá hoa hướng dương lúc nào toả các cánh hoa hướng về mặt trời trên cao kia. Đáng tiếc là, mặt trời kia đâu chỉ thuộc về riêng một đóa hoa hướng dương nào cả. Và đúng vậy, Thư Dương mãi mãi cũng không nhìn thấy được tình cảm mà tôi đã dốc lòng dành cho cậu, tâm tư cũng chỉ có nghĩ về cậu.Dù đã biết rất rõ rằng, người đào hoa phong lưu như Ngô Thư Dương thì một kẻ tầm thường như tôi sẽ chẳng bao giờ với được tới cậu.Nhưng tôi vẫn ôm hi vọng rằng, một ngày nào đó ánh dương rực rỡ trên trời cao ấy sẽ là của tôi...Ngày viết: 4/10/2025Ngày hoàn: 19/11/2025…
Ngoại truyện của Chanh Mật Ong nhưng có H dài 20 dòng.P/S: Ngoại truyện không có tag teenfic. Cháu nào dưới 16 tuổi chủ động tự giác nhé.…
Người khác luôn nghĩ chúng tôi thuộc về hai thế giới khác nhau.Cậu ấy là kiểu người khiến người ta chẳng dám lại gần.Còn tôi thì ngược lại, luôn xuất hiện giữa những tiếng cười và những cuộc trò chuyện không hồi kết.Chẳng ai hiểu vì sao chúng tôi lại ở cạnh nhau lâu đến thế.Chỉ có tôi biết,có vài thứ không cần nói ra vẫn nhận ra được.Giống như cách giữa rất nhiều người ngoài kia,tôi vẫn nhìn thấy chính mình trong đôi mắt của cậu ấy.…
Tác giả: Giảo Xuân BínhSố chương: 41 chương⚡️Giới thiệu ⚡️ Gồm 4 truyện ngắn riêng: C1-C15: Thất trọngC16-C24: Nhật ký thương thầmC25-C33: Phản cao triềuC34-C41: Như một cơn gió…
"La muse, đứng yên!"Hoàng Lâm Phong bỗng treo một hộp nhỏ gì đó trong tay lên xe đạp rồi bước vội về phía tôi. Theo phản xạ tôi muốn lùi lại nhưng hai chân không nghe lời cứ đứng sững tại chỗ."Ngốc quá, dây giày mày bị rơi ra rồi!" Lâm Phong nói, giọng dịu dàng.Tôi thẫn thờ nhìn bóng hình chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng gọn gàng tràn ngập hơi thở học đường Việt Nam. Không biết cậu đang chạy về phía này hay chạy thẳng vào tâm trí tôi nữa?Phong tinh tế quá, Phong bị đi*n à?Câu nói ấy suýt nữa bị đánh bật ra khi chàng trai từ từ ngồi xuống. May thay, nó được sự mê mẩn kịp thời ngăn cản. Sau chiếc kính cận, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cậu ấy mà không chớp lấy một lần. Có lẽ bị nhìn kĩ quá nên mắt Phong nhắm tịt thành hai dấu trừ. Kịch bản đang đẹp, tôi lại ăn nói tếu táo: "Ồ, mày cười mất cả mắt!" nhưng rồi tự chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra...Nụ cười mang giọt nắng cuối xuân khiến người thiếu nữ xao xuyến mãi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi và cứ thế, tôi thổn thức trước vẻ đẹp khó tả của Lâm Phong. Nắng tháng Ba tinh khôi khiến cậu toả sáng, trong mắt tôi, Phong chính là sự tồn tại lấp lánh nhất!…