Thuyền chèo Focalors và FurinaAi notp xin hãy bỏ quaBìa ảnh lụm đc ở bên Pinterest, sẽ sớm tìm ảnh khác tự làm cho vào___________________________________Warning⚠️: Có thể fic và nhân vật OOC, ko đúng nguyên tác của Fu và Fo…
Sawada Nana đã báo cáo với người vợ thân yêu của mình rằng cô chỉ có một đứa con. Nhưng sự thật là bà đã có hai đứa con, bà không thích đứa con út của mình vì nó đã làm điều gì đó sai trái, rất có lỗi với đứa lớn và từ hôm đó bà đã bất chấp nó.Nhưng nếu một ngày nào đó, một đứa trẻ sơ sinh nào đó sẽ thay đổi kiến thức đó thì sao?LƯU Ý: Tôi không sở hữu bất kỳ ký tự KHR nào. Câu chuyện này là nhận thức của tôi hay chỉ là Ý kiến của tôi.Tôi cũng không sở hữu bức tranh, tôi chỉ chọn nó trong Hình ảnh ngẫu nhiên của Google. Bộ truyện được dịch nhưng không có sự cho phép của tác giả nên nếu kind xóa là tác giả không cho phép nha…
Thủy thần Forcalors. Người đang nghĩ gì? Mọi thứ đã bị lãng quên. Bên trong chiếc lồng sắt.Tuyển tập truyện tự viết về cặp Arlefuri của Genshin Impact.…
Tổng hợp những câu chuyện lặt vặt ngắn ngắn cho OTPs mà tui đột nhiên ra ý tưởng. Work này tập hợp những fic dưới 3k chữ của tuiNếu không cùng ship xin mọi người hữu hảo mà nhấn back, nếu cùng thì chào mừng mọi người~Tui sẽ gắn tag couple đầu mỗi drabble~Pairing: Focalette (Neuvillette x Focalors)ZhongVen (Zhongli x Venti)EiMiko (Raiden Ei x Yae Miko}Ba cặp này dù không chắc fic nào cũng có nhưng chắc chắn và không đổi. Còn lại thì tui sẽ để tên cp đầu fic.Note thêm thì fic Focallette từ đầu tới phần #6 tui viết trước khi Archon Quest Fontaine hoàn thiện, nên có thể sẽ lệch đi rất nhiều, tui sẽ note đầu fic. Dù tui biết đây là fiction, tui sẽ giả tưởng mọi tình huống nhưng nói trước một tiếng để mọi người không bị nhầm lẫn.~…
Hoa hồng đỏ và hoa lan trắng, mặc kệ đối lập ra sao, chỉ có hai ta biết, không một ai thích hợp hơn hai ta cả.Là con một, nữ Kim chủ tương lai của Kim gia, nhưng trên còn có một chị gái nuôi.focus on Jensoo…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…