Oneshot - Giận Rồi?
Khi TeeTee Wanpichit nổi giận...…
Khi TeeTee Wanpichit nổi giận...…
câu chuyện đầu tiên mình viết về hai em…
Người hay hỏi gặp người hay trêu.…
TeeTee hơn thua với hai em mèo mới được mang về nhà.…
"áo này của ai? sao lúc đi thấy por mặc mà bây giờ con mặc?""dạ áo tee... tee cho p'por mượn." "có mấy cái?""dạ một...""teetee!!!"…
text fichai thằng nhóc trẩu học cấp ba đang học cách nhận biết trái tim mình đang rung động.…
Tác giả: 每天都在种香菜Dịch: KihyoniiiBẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, XIN ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU KHI MÌNH CHƯA CHO PHÉPP'Por bị ốm mất rồi, cún nhất định phải trưởng thành lên thôi. Nh-nhưng mà...…
"Can you call me till you fall in love?" Giữa những bí bách của sự kiểm soát, cuộc gặp gỡ đã đánh thức khát khao được sống thật trong lòng một kẻ bị giam lỏng, khi hai linh hồn xa lạ cùng nhau trốn chạy để tìm kiếm định nghĩa của tự do dưới ánh trăng.…
teetee wanpichit x por suppakarn…
short fic…
Killin' It Boy…
lần đầu tiên sau hàng trăm năm, vị thiên thần đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn cảm xúc, por suppakarn quyết định hạ phàm.chỉ là lúc đó anh vẫn chưa biết rằng thứ rắc rối lớn nhất mình gặp phải không phải lời nguyền tình yêu.mà là chính wanpichit.thiên thần suppakarn x idol boygroup wanpichit.nc18, ooc, phi logic…
đốn tim chàng ở chốn thiên đàng…
Từ những ngày thơ ấu bên nhau đến cái nắm tay đầu tiên dưới ánh đèn vòng quay ngựa gỗ, tình bạn ngây ngô dần nở hoa thành một tình yêu dịu dàng. Một câu chuyện thanh xuân êm đềm, nơi cảm xúc lớn lên theo từng khoảnh khắc lặng lẽ nhưng sâu sắc giữa hai người bạn thân.…
Một kẻ bán mạng để sinh tồn, một người khao khát được thấu hiểu, để rồi họ nhận ra, tình yêu năm đó chẳng thể gánh nổi sức nặng của sự trưởng thành. Khi nhịp tim không còn chung tần số, sự hy sinh của người này bỗng chốc trở thành xiềng xích của người kia.…
Giữa đại dương cuồng nộ, một người đã chọn trở thành mỏ neo để giữ lại sự sống cho tất cả, đổi lấy một lời hẹn ước dở dang. Khi bão tan và nắng sớm trở lại, người ta mới bàng hoàng nhận ra có những cái giá phải trả bằng cả một đời chờ đợi và nỗi trống rỗng nghẹn ngào của người được bình yên.…
Kẻ nặn gốm tôn thờ sự tĩnh lặng, người bán hoa lại mang nắng ghé thăm. Một nhành hoa tươi, một bình đất nung, liệu lửa có vì nước mà thôi nồng cháy?…
Mỗi lần tỉnh giấc, thứ chờ đợi hắn chỉ là căn phòng tối, lạnh và nỗi dằn vặt không bao giờ nguôi...Bởi chính hắn là người đã đẩy em tới bước đường cuối cùng.…
Suppakarn Jirachotikul ghét những ngày mưa với Por, ngày mưa chưa từng là điều gì tốt đẹp dường như mỗi ký ức đau lòng nhất đều bắt đầu bằng một cơn mưacho tới ngày cậu gặp Wanpichit Nimitparkpoom - một tên học sinh lúc nào cũng ồn ào, thích cười lớn và chẳng vừa mắt Por chút nào. ấy vậy mà Por lại bắt đầu yêu những ngày mưa...…