[STNeko]Cổ sự
Cung vàng điện ngọc, nguy nga trắng lệ, ấy vậy lại chỉ là một chiếc lồng son trói buộc cả kiếp người.…
Cung vàng điện ngọc, nguy nga trắng lệ, ấy vậy lại chỉ là một chiếc lồng son trói buộc cả kiếp người.…
"Cậu có thôi đi không hả?""Mợ chịu lấy anh thì anh dừng lại.""Ai là mợ của cậu?" Trần Anh Khoa trừng mắt. "Tôi nhất quyết không bao giờ lấy cậu đâu, mời cậu út Sơn về cho."…
Một ngày nọ, cơn gió thu đi ngang qua con phố nhỏ bình yên, nghe được tiếng bàn tán của mấy cô thiếu nữ vừa sang xuân.-Nghe nói tiệm hoa mùa hạ cuối phố có năm cha con đẹp trai lúm.-Bên tiệm trà thanh xuân kế bên cũng có ba anh trai đẹp hong kém bên kia đâu nha.-Tiệm áo mùa đông đối diện cũng toàn trai đẹp mà tiếc là mấy ảnh yêu nhau mất tiêu.Gió thu khóc thầm "Tại sao không có ai đặt tên cho mùa thu vậy, huhu"🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #atvncg: 𝟏𝟕/𝟎𝟓/𝟐𝟎𝟐𝟓🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #nekole: 𝟏𝟕/𝟎𝟓/𝟐𝟎𝟐𝟓🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #stneko: 𝟐𝟓/𝟎𝟕/𝟐𝟎𝟐𝟓🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #thachson: 𝟏𝟑/𝟎𝟗/𝟐𝟎𝟐𝟓🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #stsonthach: 𝟏𝟑/𝟎𝟗/𝟐𝟎𝟐𝟓🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #phandinhtung: 𝟏𝟑/𝟎𝟗/𝟐𝟎𝟐𝟓🥇 𝐓𝐨𝐩 𝟏 #trungduy: 𝟏𝟑/𝟎𝟗/𝟐𝟎𝟐𝟓…
vã quá nên viết thôi=)))Tất cả chỉ dựa trên tưởng tượng cá nhận đừng truyền bá nhé…
Đoàn diệt quỷ bắt nhầm Maneki Neko?!…
"Yêu thì yêu thôi, nghĩ nhiều thế làm quái gì.""Này, tên xấc xược kia, tôi hơn cậu cả trăm tuổi, đừng có nói chuyện với tôi kiểu như thế.""Làm sao? Kêu cậu bằng lão già nhá?""Tên khốn này, giỏi thì đứng lại đó."…
Hint ở từng chương nên mấy bồ ráng soi chứ toi hong spoil nội dung đâu :>…
Tình cảm bắt đầu từ nhưng sự quan tâm nhỏ nhất. Và đến một lúc nào đó nó sẽ trở nên mạnh mẽ vượt lên trên tất cả để đến với nhau.Tình cảm của Ash và Alain trong này nó nhẹ nhàng như cơn gió đầu xuân có lúc mạnh mẽ quyết liệt nhưng cũng có lúc nhẹ nhàng bình yên . Tình yêu này đầy những cung bậc của cảm xúc trầm bỏng khác nhau .Và sự phối hợp diễn của các pokemon trong này sẽ làm cho câu chuyện tình cảm của hai nhân vật chính thêm phần hài hước dễ thương.…
Đôi mắt xám tro. Đúng vậy. Là một đôi mắt xám tro kì lạ. Thoạt nhìn có vẻ giống màu đen. Nhưng càng nhìn kĩ, người ta lại càng vô pháp thoát ra khỏi cái nhàn nhạt phảng phất trong đấy. Một loại như màu xám của bầu trời trước cơn bão. Một loại như màu sương khói mong manh dưới đáy vực sâu vĩnh viễn không thấy ánh nắng mặt trời và vô pháp thoát ra được. Tâm tình của chủ sở hữu nó cũng thế. Không ai hay. Không ai biết. Và cũng chẳng ai quan tâm. Nhưng điều kì lạ là khóe môi bị lạnh đến mức tím tái vẫn mỉm cười.Đôi lúc, người ta muốn đến và hỏi : '' Em có ổn không ? '' Nhưng đôi mắt xám tro đã ngăn họ lại. Họ cảm thấy bức bách với sự thật trần trụi hiện ra trong cặp mắt sắc bén như muốn đâm thẳng vào người ta mấy nhát dao : rằng họ thực sự chẳng tí quan tâm gì đến cô, mà chỉ đơn giản là tò mò về cô. Rồi họ cũng chán. Đôi mắt xám trợ mạnh mẽ đến mức khiến người ta đột nhiên thấy mình như đứa trẻ đứng trước một cặp mắt sắc lẹm của một mụ phù thủy ác độc trong truyện cổ tích. Đôi mắt khiến người ta phải ám ảnh, từ chối họ đến gần, thậm chí đẩy họ ra xa, đe dọa họ.Rồi họ cũng chán. Rồi họ cũng đi. Rồi người ta thấy cô mỉm cười. Đôi mắt cong lên một độ cung vừa phải, như mảnh trăng non, như vầng bán nguyệt. Má lúm một ít đồng tiền duyên dáng. Bấy giờ người ta mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Một cô gái mạnh mẽ sẽ biết cười cho cuộc đời của mình. Nhận xét công tâm: Đây là bộ đầu tui viết, dở nhưng được cái nhiều, bàn tay vàng còn sáng, ngược mức độ nhẹ…
Đồng Nhân : Liên Hoa Lâu + Trầm Vụng Hương Phai.Cp: Địch Phi Thanh (Thanh Huyền)_ Lý Liên Hoa/Lý Tương Di ( Ứng Uyên)Lý Liên Hoa là lịch kiếp của Ứng Uyên, sau khi y chết thì nguyên thần quy vị.Ps: + OOC nghiêm trọng.+ Nhan Đàm và Ứng Uyên đã kết thúc khi Ứng Uyên lịch kiếp thành Đường Châu.+Tất cả đều là trí tưởng tượng của Mèo.…
Bánh trung thu nhân Mèo và Hải ly…
Một bộ thanh xuân vườn trường đáng iu ạCP: Stneko, Sookay, Junphuc…
nơi để các bạn đặt req về sech, răm, mặn, ngọt, đủ kiểu,...…
Vào Xem Y Rồi Hiểu...…
Do lần đầu viết có gì mong mọi người bỏ qua 😅…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
Cp chính: xéo mòiCp phụ: nhà bánh, xửng hấp Fic sẽ dùng từ hơi tục 1 tí Cuối cùng chúc mọi người ngon miệng ạ😋…
‼️sử dụng ngôn từ cực kỳ tục tĩu (hãy chắc rằng đã được cảnh báo)story in class 11ctitle: 12cs | flip flopauthor: _sernekwarning:- chắn chắn và đương nhiên trong truyện sẽ có nhiều từ ngữ "người lớn", "thô tục" nếu ai không đọc được thì kick nhé.- trong truyện sẽ rất nhiều chỗ mình không viết hoa - đây là một câu truyện do mình tự nghĩ nên các tên địa điểm, hay bối cảnh,... đều không hề có thật.- đa số hình ảnh sẽ được siêu tầm trên pinterest và instagram, facebook,...* truyện này của mình viết ra để giải toả nỗi lòng cho bớt căng thẳng của bản thân mình và nếu chuyện của mình làm các cậu vui thì mình cũng hạnh phúc lắm luôn (● ˃̶͈̀ロ˂̶͈́)੭ꠥ⁾⁾*chúng ta hoàn hảo khi có nhau…
Chosha: Kimuneko •"Các cậu sẽ là con tốt thí mà tôi sẽ sử dụng để đi đến ngai vàng, thế nên hãy thể hiện tất cả các tài năng mà con tốt cần có"||Truyện chỉ đăng trên W.a.t.t.p.a.d, không đăng ở bất cứ nơi khác ||…
"Tôi mất cả thanh xuân để yêu em, nhưng không đủ dũng khí để giữ em ở lại."Sơn Thạch là ca sĩ chính của một ban nhạc nổi tiếng, người luôn dùng âm nhạc để kể những câu chuyện chưa từng nói ra. Trong buổi diễn cuối cùng của chuyến lưu diễn lớn nhất đời mình, anh trình bày một bài hát mới - bài hát được viết dành riêng cho Trường Sơn, người mà anh yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đủ can đảm thổ lộ.Tình yêu của Sơn Thạch là những lần lặng lẽ ngồi bên Trường Sơn, nghe cậu tâm sự về những áp lực của cuộc sống. Là những tin nhắn đêm khuya, những câu hỏi không lời đáp, và cả những khoảnh khắc mà anh chỉ biết nhìn cậu dần gục ngã.Bài hát ấy không chỉ là lời tạm biệt dành cho Trường Sơn, mà còn là lời tạm biệt với chính mình - một Sơn Thạch từng yêu đơn phương, từng hy vọng, và từng đau đớn khôn nguôi."Khúc Ca Cho Em" là câu chuyện buồn man mác về tình yêu không lời, về những nỗi tiếc nuối không bao giờ được bù đắp, và cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ qua từng giai điệu.…