Tình cảm mới chớm giữa những đứa học trò bao giờ cũng vậy, đầy ngây ngô, e ấp và thẹn thùng. Nó khiến người ta lại hồi tưởng về một thời học sinh, nơi có một mái trường, thầy cô, bạn bè, có hàng cây phượng đỏ, và một mối tình đầu...- Ê cái ông kia, tui thích ông!One-shot*Note:Hayashi Ryohei: Lâm Lương BìnhYasuda Tomo: An Thiên Đa MạcBaji Keisuke: TrườngHanemiya Kazutora: VũHayashida Haruki/ Pah-chin: Xuân ThụRyuguji Ken/ Draken: KiênMitsuya Takashi: LongSano Manjirou/ Mikey: Lang/ Mạch KỳMatsuno Chifuyu: ĐôngHanagaki Takemichi: ĐạoMorita Yumi: Nhu Mỹ…
Tôi quá vã otp rồi, ai bảo nó riel quá???? Viết cho đến khi nào hết vã otp thì thôi T-TWarning: Oc, OOCLưu ý trong này có các otp mình ship mình để ở tag,mình không tiếp những thành phần gạch đá dù cho đã gắn cảnh báo ở mỗi chapoc của mình:Fujisaki Yuki-Yurianna Vidyadhara Fujisaki là dạng con người,giống Danheng,còn Yurianna là dạng rồng truyền thuyết,nguyệt thần long,con rồng duy nhất không rõ số tuổiYuki x SundayDanheng x Stelle…
;;;v;;; tớ chỉ là một con cuồng Todoroki Shouto và Yaoyorozu Momo.Tớ ship hai anh chị chỉ vì những cái hint bé nhỏ ;;v;; nhưng nó thật sự ảnh hưởng rất nhiều tới tớ.Và trong một lúc rảnh rỗi, tớ đã không kiềm lòng được mà phải viết ra fanfic về anh chị ;;v;; Lời văn của tớ thật sự không được hay, và cốt truyện tất nhiên rồi, sẽ thiên về tình cảm hơn ;;v;; Tớ rất vui vì vẫn có bạn ship như tớ vậy...…
Trong cái thế giới tăm tối và không mang bất kì màu sắc nào ở nơi em thì anh đã tới. Thật dịu dàng và nhẹ nhàng, như nắng mai lúc trời vẫn đang còn sương sớm, như một liều thuốc chữa lành, anh sưởi ấm cho tâm hồn em, soi sáng cho cái cuộc đời từ lâu đã chìm vào bóng đêm vô tận này.Nhưng anh ơi, liệu cái cơ thể dơ bẩn cùng tâm hồn nhơ nhuốc này có xứng đáng ở bên anh không?Liệu rằng một mai khi em tỉnh giấc khỏi cơn mộng mị, tất cả chỉ như là một cơn gió thoảng qua và biến mất vào hư không như thể chưa từng tồn tại ở đó?..."Seong Yohan, mặc dù miệng đời có nói gì đi chăng nữa, mặc kệ em vẫn không ngừng tự ruồng bỏ chính bản thân mình, mặc cho trên thế giới này không còn ai yêu thương em nữa thì xin em hãy nhìn lại phía sau, vẫn còn đây nơi cho em trở về, vẫn còn đây cái người yêu em bằng tất cả những gì anh ta có, vẫn còn ở đây cho em, một người chỉ dành riêng cho em mà thôi."..."Eli anh ơi, em yêu anh là thật, và em biết anh yêu em cũng là thật, nhưng chúng ta có thể vượt qua cái định kiến mà người đời nhẫn tâm áp đặt lên chúng ta không anh? Liệu khi giông bão qua đi, em và anh, chúng ta vẫn còn có thể bước tiếp cùng nhau trên một con đường nữa chứ? Và khi sau này chữ hiếu quá lớn đặt nặng lên đôi vai anh gầy yếu, thì anh sẽ chọn báo hiếu cho cha mẹ hay là dập đầu tạ lỗi trước bàn thờ tổ tiên đây?"...Sau cơn mưa trời lại sáng, giông bão qua đi em và anh cùng về lại bên nhau.Chúng ta một lần nữa tay trong tay, cùng đeo lên chiếc nhẫn bạc tượng trưng cho tình yêu to lớn không gì có thể chia cắt này.…