•Đọc trước phần lưu ý để không bất ngờ trước mình ( ◜‿◝ )♡•Mình có rất nhiều biệt danh và muốn mọi người gọi theo biệt danh (tại mình bị say gex), như kiểu Nosty, Sleep, Soya...•Phương châm của mình là không có "cơm" thì mình "nấu", có rùi thì khỏi (vẫn viết nhưng ít, tập chung vào cp flop) •Hãy để lại thật nhiều bình luận, mình thích đọc bình luận của các bạn ♡˖꒰ᵕ༚ᵕ⑅꒱…
"𝚈𝚎̂𝚞, 𝚕𝚊̀ 𝚌𝚑𝚎̂́𝚝 𝚘̛̉ 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚕𝚘̀𝚗𝚐 𝚖𝚘̣̂𝚝 𝚒́𝚝,𝚅𝚒̀ 𝚖𝚊̂́𝚢 𝚔𝚑𝚒 𝚢𝚎̂𝚞 𝚖𝚊̀ 𝚌𝚑𝚊̆́𝚌 đ𝚞̛𝚘̛̣𝚌 𝚢𝚎̂𝚞?𝙲𝚑𝚘 𝚛𝚊̂́𝚝 𝚗𝚑𝚒𝚎̂̀𝚞, 𝚜𝚘𝚗𝚐 𝚗𝚑𝚊̣̂𝚗 𝚌𝚑𝚊̆̉𝚗𝚐 𝚋𝚊𝚘 𝚗𝚑𝚒𝚎̂𝚞:𝙽𝚐𝚞̛𝚘̛̀𝚒 𝚝𝚊 𝚙𝚑𝚞̣, 𝚑𝚘𝚊̣̆𝚌 𝚝𝚑𝚘̛̀ 𝚘̛, 𝚌𝚑𝚊̆̉𝚗𝚐 𝚋𝚒𝚎̂́𝚝"Tôi thà rằng...chôn vùi hết đau khổ tận sâu trong trái tim này, cũng không muốn quên đi ánh mắt của người.Xin cho tôi dũng khíđể tiếp tục tin tưởng, bỏ qua những dối gian để ôm lấy người.Xin cho tôi dũng khíđể đứng trước mặt người, nói lời yêu thương tôi đã chôn vùiMong rằng tôi sẽ được gặp lại ngườiDù có hóa thành tro, tôi vẫn muốn được ở bên ngườiDù có qua bao kiếp, tôi vẫn luôn khắc ghi hình bóng ngườiDù người chẳng biết tôi là aiTôi vẫn ở đóVẫn ở giao lộ đó đợi người, mong một ngày sẽ tương phùng…
Truyện ko ăn cắp ý tưởng từ ai xin đừng ném đá khi chưa đọc thử. Vì đây là lần đầu tiên mik viết truyện nên có sai sót gì xin mn hãy góp ý và thông cảm cho mik. Cảm ơn mn nhìu. :3…
Chỉ là một chút ngẫu hứng sinh ra từ sự vã OTP của tôi từ bộ phim My Cousin with his Lover của YeosM.Author: Eru. Vui lòng không copy hay lấy ý tưởng.…
Tiểu Khai đang trên đường đi đến nơi làm việc của hắn thì 1 lão già không biết ở đâu chui ra dụ khị hắn mua bí kíp võ công của lão sau đó nói với hắn rằng hôm nay sẽ là ngày đen đủi của hắn . Tiểu Khai tất nhiên không tin .Nhưng dường như mọi việc đã được sắp đặt từ trước , những lời lão già nói đều trở thành sự thật . Tiểu Khai gặp lại lão già 1 lần nữa , bỏ qua tất cả các bí kíp thất truyền , Tiểu Khai chọn lấy cho mình Vô Tự Thiên Thư và vận mệnh hắn đã thay đổi từ đó ...…
Trước kia có một vùng đất hoang vu bị nguyền rủa, cho đến một ngày:Quang Minh giáo hoàng nói: Nơi đó là địa ngục tăm tối, cho dù là thiên sứ nếu lạc vào đó cũng sẽ bị sa đoạ vĩnh viễn không thể trở về.Hắc Ám giáo hoàng nói: Nơi đó là thiên đường, nếu thần để cho hắn sau khi chết có thể hồi sinh tại đó, cho dù kêu hắn tín ngưỡng Quang Minh hắn cũng nguyện ý.Hội trưởng thương hội lớn nhất đế quốc nói: Nơi đó là thánh địa trong lòng chúng ta, nếu có thể đem dù chỉ là một tảng đá từ nơi đó ra thì cả đời không cần cơm no áo ấm.Bất quá đối với Mạnh Hàn mà nói , đó chỉ là nơi hắn cùng với mấy tình nhân đánh mạt chược mà thôi.…
Nếu như các bạn đã từng là fan đọc của Tiên Nghịch, hay từng đọc qua bộ Tiên Nghịch, chắc các bạn không thể nào quên được tác giả Nhĩ Căn, một tác giả tuy mới nhưng bút lực có thể nói là vô cùng vững chắc.Qua nhiều ngày mong đợi, cuối cùng Nhĩ Căn đã cho ra tác phẩm mới: Cầu Ma.Như thế nào là ma? Là người táng tận lương tâm, vì thành công mà không từ thủ đoạn, thậm chí tu hành ma công để thành ma đầu sao?Nhĩ Căn không nghĩ thế, Nhĩ Căn muốn viết về một MA thật sự, chứ không phải là một ma đầu thô tục âm u.Với tác phẩm này, Nhĩ Căn mong muốn truyền đạt đến cho người đọc cuộc sống đầy nhân sinh, một nội dung động lòng người.Với tác phẩm này, Nhĩ Căn muốn xây dựng một Tô Minh đứng trên đỉnh núi nhìn xuống trời đất, mang theo ý vị tang thương và bi thương."Nếu như thế nhân đã gọi ta là ma, vậy thì dứt khoát, Tô Minh ta từ nay về sau...chính là Ma!"…
Trong Luận ngữ, Khổng Tử có nói: nhân chi sinh dã trực, võng chi sinh dã, hạnh nhi miễn (Lẽ sống là phải ngay thẳng, chẳng ngay thẳng mà sống thì ấy là nhờ may mắn tránh khỏi tai họa mà thôi.)Nhân vật chính Tào Bằng trong truyện là một cảnh sát, sau khi phá án được vinh danh anh hùng, không ngờ kẻ phản bội trong vụ án đó lại chính là bạn thân mình, rồi bị bắn chết. Hắn trọng sinh vào nhà họ Tào thời Tam Quốc. Thử hỏi, như Khổng Tử nói thì có nên tiếp tục sống làm kẻ chính trực như kiếp trước rồi bị phản bội bởi kẻ thân, hay được trọng sinh vào thời loạn lạc là một may mắn cần phải biết nắm giữ ?Giữa thời tam quốc với bao anh hùng hào kiệt, nhân sĩ mưu cao, tác giả khắc họa nhân vật Tào Bằng chỉ là một kẻ tầm thường : văn không đặc biệt mà võ cũng không xuất chúng. Hắn không phải là một kẻ dũng mãnh vô địch vì đã có Lữ Bố, Triệu Vân, ai có thể hơn ; hắn không phải là một kẻ thông minh xuất chúng mưu lược tài giỏi vì đã có Khổng Minh, Bàng Thống, ai có thể bằng ; cũng không phải kẻ tham vọng lập bá nghiệp vì đã có Lưu Bị, Tào Tháo. Hắn chỉ có một điểm hơn bất kỳ ai thời ấy, một kẻ biết trước tất cả. Chính nhờ cái hơn người đó mà hắn đã từng bước đưa bản thân mình ngoi lên vị trí cao trong thời đại loạn lạc đó.« Chẳng ngay thẳng mà sống thì chỉ là vì may mắn tránh khỏi họa mà thôi ». Nhưng may mắn có thực sự chỉ là do trời, hay tất cả đều trong sự tính toán tiên liệu của Tào Bằng ? Truyện được copy từ diễn đàn banlong.us…
Nhân vật chính của là một vị Hồn sủng sư trẻ tuổi, lúc ban đầu mang theo một con dị biến Nguyệt Quang Hồ chiến đấu liên miên bất tuyệt, vượt qua vô vàn khó khăn cách trở, hiểm cảnh cầu sinh từ từ phát triển biến hóa thành Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ, Miện Diễm Cửu Vĩ Yêu Hồ và chủng tộc cao cấp hơn nữa. Hắn chậm rãi bước lên con đường cường giả, không ngừng thu phục các loại Hồn sủng trân quý, phấn đấu vì một ngày đứng trên đỉnh thế giới.Vương - Hắn sẽ ngồi lên Kim Đỉnh Vương Tọa, vị trí cao nhất của thế giới nhân loại. Hồn sủng của hắn phải là Vạn Thú Vương thống lĩnh muôn loài. Theo từng bước chân của hắn, một con đường máu kéo dài liên tu bất tận……