dsfdsfdsfds
fdsfdsfdsf…
fdsfdsfdsf…
"Em không sợ anh."Đó là câu đầu tiên khiến Phong khựng lại.Trong khi tất cả đều tránh ánh mắt anh, tránh cả giọng nói méo mó - đủ để khiến người ta không muốn nghe thêm - thì Duy lại nhìn thẳng. Bình thản đến mức khó chịu.Người ta từng nói Duy hiền.Cho đến khi họ nhận ra, cậu không phải lúc nào cũng giống nhau.Ban ngày, cậu đọc sách trong im lặng.Ban đêm, có điều gì đó thay đổi.Có lúc ánh mắt ấy lạnh đến đáng sợ.Có lúc lại vô tư như một đứa trẻ.Và có lúc... nó nhìn Phong như thể không muốn bất kỳ ai khác đến gần.Trong một nơi mà bạo lực là luật ngầm duy nhất, hai kẻ mang những vết nứt bắt đầu tiến lại gần nhau.Một người không sợ.Một người không nên tin tưởng.Chỉ là-Phong không chắcmình đang tiến gần đến một người...hay nhiều hơn thế.…
Em tên Mai Hương - "mai hương tự khổ hàn lai"Một cái tên phản chiếu cả cuộc đời em .Em sinh ra không phải để sống cho mình, mà để gánh vác giấc mộng còn giang giở của cha mẹ .Một khúc gỗ mặc họ đẽo gọt, đến khi trống rỗng, chỉ còn lại lớp vỏ ngoài hoàn mỹ. Bóng tối bủa vây, mọi ánh sáng đều bị che khuất.Khi em gục ngã điều chờ đợi em chỉ là cánh cửa bệnh viện lạnh lẽo khép lại sau lưng.Giữa cái nơi bị coi là cuối đường ấy em gặp được Thanh Tâm- cô gái với ánh mắt sắc và trái tim đầy vết xước.Hai linh hồn bị ruồng rẫy gặp nhau trong màn đêm của định mệnh." Mộng " là câu chuyện về những đứa trẻ buộc phải lớn quá nhanh - học cách yêu thương…
gfdsfgbd…
fdsfdsfsdf…