Tinh Kiệt 🍂 Lấp Lánh ✨
"Stars can't shine without darkness."(Hay là câu chuyện về thanh xuân vật vã của bạn nhỏ Hoàng Tinh)…
"Stars can't shine without darkness."(Hay là câu chuyện về thanh xuân vật vã của bạn nhỏ Hoàng Tinh)…
Một cô gái ngốc nghếch mang linh căn hệ Thổ - loại linh căn bị xem là "cùi bắp" nhất trong giới tu tiên - vô tình xuyên vào một thế giới nơi mạnh được yếu thua, kẻ yếu chỉ có thể làm pháo hôi.Tưởng đâu số phận an bài chỉ có thể làm nền cho nữ chính Mary Sue, ai ngờ cô gái "khờ ngoài mặt - lì trong tâm" lại từng bước từng bước, lấy trí tuệ "chậm mà chắc", dùng "ổn định là trên hết" làm vũ khí, nghênh chiến thiên kiêu, đạp lên nghịch cảnh!Đơn thuần, thật thà, nhưng không ngốc - đó là nàng.Chậm chạp, vững vàng, nhưng bước nào cũng chắc như đắp đất - đó là sức mạnh của Thổ hệ!…
Hoàng Tinh ngủ một giấc, tỉnh lại đã xuyên đến bảy năm sau. Điều tồi tệ hơn nữa là lúc này "cậu" và Khâu Đỉnh Kiệt đã chia tay được một năm.…
Một câu truyện xảy ra cách đây không quá lâu, chưa đủ dài để gọi là hồi ký, nhưng cũng không hẳn là một tản văn. Hãy coi câu truyện của mình là một quyển nhật ký của một cô gái mới lớn, trẻ con và nhiều mơ mộng nhé!…
Nếu bạn từng xem phim kinh dị thì bạn sẽ biết, có một vài đứa trẻ cực kì đáng sợ! Hãy cùng nhìn qua một vài câu nói từ những đứa trẻ khiến chúng ta phải khiếp sợ!!!!…
sth idk…
Adoncia…
Tác giả : Mây Vy *** Tôi là ai? Đây là đâu? Tại sao lại tối như vậy? Mùi tanh nồng này là sao? - Hanako ! Đó là tên tôi? Hanako ư? Tại sao tôi không nhớ? Sao lại nhức đầu tới vậy? " Anh yêu em, rất yêu em, dù cho thượng đế có trừng phạt anh vẫn luôn yêu em, sẽ không bao giờ thay đổi" " Yêu em mãi mãi và bất diệt " Giọng nói ấy sao lại bi lụy tới vậy. Là ai đang nói? Nỗi thống khổ ấy là gì chứ? Tôi là ai? Reeng...!!!!! - Oái, muộn học mất ! " Tình yêu trái cấm và lời nguyền bất tử! Liệu em có thật sự lãng quên tôi? "…
tác giả: Phàm từng Convert:MâyNguồn: https://cloudyshouse.wordpress.comThể loại: hiện đại, ân oán tình thù, thiên chi kiêu tử, 1×1, HEVăn ánTại tốt đẹp hài hòa hiện đại xã hội sau lưng,Thường nhân sở nhìn không thấy địa phương,Cất giấu các tộc cùng tồn tại sinh tử do mệnh kỳ dị Ảnh Giới.Nhân loại thiếu niên nhân một hồi đổi tim giải phẫu, bước vào trong đó.Vương Vô Ưu: Đây là của ta tội ác, lấy người khác thống khổ ăn cắp sinh mệnh…… Cho nên ta đem trái tim hoàn cấp ngươi.Già Diệp: Ta đem trái tim cho ngươi mượn, ta giao cho ngươi sinh mệnh, từ nay về sau ngươi là của ta.Quét mìn ps:1, bàn tay vàng sẽ có, thăng cấp đánh quái sẽ có, hằng ngày sẽ có, huyết tinh bạo lực sẽ có, hắc hóa sẽ có, ấm áp ngọt ngào cũng sẽ có!2, chủ thụ, thụ tam quan thực chính. Đa trọng nhân cách công, công chiếm có dục trọng.3, có manh sủng thường lui tới, miêu ô ~4, hiện đại kì huyễn. Chủ nguyên nhân gian thiết lập, phân quang, Ảnh Giới, quang giới vi phổ thông xã hội, Ảnh Giới vi phi nhân loại cùng linh thuật sư hoạt động xã hội, phi nhân loại bao gồm yêu tinh, Nhân Ngư, u linh, Huyết tộc, cùng với trong truyền thuyết bất tử tộc.Download: Raw + QT…
Người ta khổ vì thương không phải cách,Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,Người ta khổ vì xin không phải chỗ. (Dại khờ_ Xuân Diệu)…
Đời người sống trăm năm nói ngắn không ngắn, nói dài thì chưa chắc đã dài, nhưng bạn có bao giờ tự hỏi bản thân...Liệu sao ngần ấy năm đó, chúng ta đã từng sống cho chính bản thân mình hay chưa?Người ta thường hay nói với nhau rằng, khi còn đi học chỉ mong sớm trưởng thành một chút, ra trường nhanh một chút, đến ngôi trường đại học hằng mong ước để thực hiện nguyện vọng mười hai năm đèn sách.Nhưng khi ra trường họ lại tiếc nuối quãng thời gian thanh xuân ấy, cái tuổi mà khi ấy còn ngây ngô ngồi ở hàng ghế đá dưới tán phượng tám chuyện, cái tiếc ấy dường như là vô hạn, lại tiếc nuối xiết bao khi chưa kịp bày tỏ tấm chân tình của thiếu nữ mới lớn với người mình thầm yêu.Để rồi khi ngoảnh lại...Vẫn còn ngôi trường ấy, tán phượng ngày ấy giờ đã lớn hơn trước rất nhiều, băng ghế đá đã đọng lại rong rêu theo tháng năm. Còn những cô cậu thiếu nữ năm ấy giờ đây đã mỗi ngã."Cạch"Quyển nhật ký đã ố vàng khép lại, ngày tháng trên quyển sách ấy mờ mờ vì màu mực đã lắm lem theo năm tháng. Khi nhìn vào chỉ rõ đó là năm 2010."Con người rồi cũng sẽ trưởng thành, rồi sẽ già nua theo năm tháng. Nên học cách buông bỏ thôi."Giọng nữ trầm ổn vang lên, ánh chiều tà chói chang từ bên ngoài len lỏi qua khung cửa. Bên ngoài cửa sổ, gió thổi vun vút...…