- Fanfic Hành Ân/ Giang Lý- Delulu ship người thật- Nhỏ tác giả này chưa xem phim Desire The Series, cũng chưa đọc truyện gốc, chỉ đơn thuần lọt hố vì tương tác giữa hai người- Nhân sinh gian nan, cái gì mình hong vừa ý thì mình nhắc nhẹ nhau thôi ha, xin cảm ơn…
Link wordpress: https://kissthelight.wordpress.com/2013/12/18/tac-thuong-hoa-khai-hoan-hoan-quy-chanbaek/Tác giả : Fafanuna (ChanBaekPeers)Editor: ErineXán Liệt x Bá Hiền.Thể loại: cổ trang, 1VS1, HE.P/s: mình chỉ là người post truyện, nếu editor yêu cầu xóa thì mình sẽ xóa…
Wangho từng nói khi cậu kết hôn thì chính là cưới chạy bầu, và giờ cậu cưới chạy bầu thật. Thế nhưng đối tượng kết hôn của cậu hơi sai sai, đối tượng mang bầu cũng sai saiMotip cũ: một đêm liền có bảo bảo, viết fic chỉ để thoả mãn tâm tư của au. Hoan hỉ mọi người đón nhận…
Lưu ý ☠️⚠️: NGHIÊM CẤM tag hàng của mik vào AllIsagi, NagiIsagi, NagiReo hoặc switch. Tôn trọng otp là tôn trọng lẫn nhau.Warn: R18, thô tụcXoay quanh đời sống của Nagi Seishiro cùng anh ck lắm của nhiều tiền và bạn bè. Học cả bí quyết chống trà xanh=)) Lần đầu đăng truyện nên có hơi ngại, đăng lên là để thỏa mãn niềm vui của tui. Có j mong mn góp ý. Chúc mn đọc truyện vui vẻ🌹 Tác giả: QuynhTruc297.Truyện chỉ đăng ở wattpad. Cốt truyện thuộc về tôi và nhân vật chỉ thuộc về Muneyuki Kaneshiro.…
Mark Lee biết người này. Mái tóc đỏ dài chạm tai, tóc mái rũ lòa xòa trước trán. Mắt xanh da trời, đôi con ngươi hiếm khi chạm vào đáy mắt. Cặp kính có một bên tròng bị nứt dài đến tâm kính, gương mặt lúc nào cũng có vết thương nhưng lại chẳng bao giờ được sơ cứu đàng hoàng. Cậu ta luôn mặc áo thun in hình bên trong áo sơ mi trắng không bao giờ cài cúc, hai tay đút túi quần, balo chỉ đeo một bên vai và đôi chân dài bước đi rất hờ hững. Mark Lee liếc nhìn phù hiệu bị rỉ sét một đầu đeo bên ngực trái người kia, trong đầu vô thức lẩm nhẩm cái tên:"Lee Donghyuck."…
Liên quân fic (đã sửa)Murad x Tulen , Yorn x Aleister Dù là thần hay quỷ hay con người thì tất cả đều có khát vọng riêng của mình. Bĩnh tĩnh và hãy xem điều mà ngươi khao khát nhất là gì, một kí ức đẹp, một số tiền khổng lồ, 1 cuộc sống an nhàn..... Không có khao khát chả phải là cuộc sống này vô nghĩa ?…
Tác giả: Hồ Thủy DiêmEdit: seryllithĐây là câu chuyện xoay quanh Kuroba Kaito, xin hãy chắc chắn đã đọc kỹ phần Note đầu truyện nhé <3Nhiều thiết lập riêng, xin hãy tự tránh những điểm không hợp khẩu vị. Vui lòng clickback nếu thấy không phù hợp.Tui thích cái này nhất trong đống fic AllKai mà không ai edit, thôi thì mình tự thân ha =)))))) Bản edit chỉ đảm bảo được 85% so với nguyên tác, lưu ý nha <3Chữ trên bìa là tên và các đoạn raw được mình trích từ phần lời dẫn đầu của tác phẩm.…
" Dưới ánh nhìn hiếu kì của chú cá tinh ranh bơi lơ lửng trong không gian tràn ngập sắc đen, ta sẽ đến lấy đi báu vật mà gia đình Kudo vẫn hằng nắm giữ. Và ta cũng muốn gửi lời chào tạm biệt tới các sĩ quan cảnh sát cùng ngài Jirokichi và ngài thám tử Mori Kogoro. Cảm ơn đã chiếu cố suốt thời gian qua.Kaito Kid. "____Một bối cảnh khác tại một thế giới không có trong trí tưởng tượng của bác Aoyama.…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…