Kết quả tìm kiếm: "weonlyliveonce"
Tìm thấy 25 truyện tương tự
Viết
Những con chữ nói hộ thay tôi Những con chữ giãi bày thay tôi Những con chữ là tâm hồn tôi......
[Tuỳ bút] Midnight
a day of a girl who trying to move on→ especially when it's |someone| who had so many affect to her but she is not regretting. Disclaimer: 1 ý tưởng kì quặc của author giữa đêm khuya...
Đóng cửa đệ tử là cái bảo (Ruby_0411 cv, Cổ Đại )
Tiên sơn phía trên, ánh nắng chiều nhàn nhạt lung đỉnh núi, dựa vào nhau hai người, nhìn về phía biển mây, nhàn nhạt ưu, nhàn nhạt hỉ, tại đây một đường đi tới, đã dung nhập lẫn nhau cốt nhục. Liệt phong vèo vèo, bạch y nhẹ nhàng, ở lãng mạn bên trong quan vọng thiên quan đột nhiên uốn éo đầu lộ ra hai khỏa hổ nha, lúm đồng tiền nhợt nhạt ấm áp cười, chỉ vào sơn ở giữa hỏi tất linh linh: "Còn nhớ rõ sao, ngươi lần đầu tiên xuất hiện?" Đóng cửa đệ tử tất linh linh nhìn về phía dưới chân, nơi đó hành xanh um úc nở rộ đầy tía tô, tràn đầy mà quật cường. Nhớ tới kia mạt màu tím, nhớ tới mới gặp thời điểm, mọi người kinh ngạc, cười cười, nước mắt liền chảy xuống dưới, "Ân, vĩnh viễn nhớ được, khi đó ta ghé vào sư phụ trên lưng, thế nào cũng không chịu xuống dưới!" Thiên quan nắm chặt tất linh linh đầu vai, khẽ cười cười....
CAPUCCINO VÀ EM
Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại. Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại. Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng. Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn. Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước....

![[ hyunlix ] ( shortfic ) imperfect](https://truyen2u.com/images/cover/272697161-256-k41497.jpg)
![[Tuỳ bút] Midnight](https://truyen2u.com/images/cover/218028101-256-k708322.jpg)
![[ hyunlix ] ( shortfic ) waiting for love](https://truyen2u.com/images/cover/272695569-256-k40121.jpg)

![[ hyunlix ] save](https://truyen2u.com/images/cover/272818215-256-k124211.jpg)

