Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

fifty eight

"jungkook à, con không khoẻ mạnh thì đừng có vận động gì nhiều, nằm yên một chỗ đi" jimin mở cửa phòng bệnh, mua về mấy thanh kẹo ngọt, tiện mua một cốc café ở canteen bệnh viện, vì chỉ đi một lát nên không mang theo điện thoại, nên cậu không biết rằng taehyung lại gọi ngay lúc này. cậu biết người gọi đến là ai, vì jungkook thường không bao giờ nghe số lạ. jimin đi lại gần đứa trẻ băng bó khắp người, đầu quấn mấy vòng băng, vài sợi tóc thừa rũ ra khỏi băng y tế, cổ phải cố định lại bằng nẹp, tay trái bị gãy, bó bột cứng nhắc. gặp tai nạn nguy hiểm như vậy, may mà được cấp cứu kịp thời, chứ không có lẽ đã chẳng còn đứa bé nào như nó trên cõi đời này. jimin thấy thương xót nó quá, vì để bảo vệ niềm tin tưởng của mình mà nó đã phản kháng quyết liệt đến mức anh chẳng dám nhớ những gì nó đã làm ngày hôm ấy nữa. nó chắc chắn đã uất ức lắm, đến nỗi không nhìn mặt ai và cắn răng chịu đau, không kêu ca bất cứ một câu nào từ sau chấn thương đã ba ngày nay rồi. ông bà kim dường như bất lực lắm, cậu cũng không dám chắc họ sẽ làm gì với thái độ ngấm nguẩy y như thái độ họ với taehyung trước kia.

"taehyung vừa gọi chú à ?" jimin bóc cho nó thanh kẹo, đưa vào miệng và ngồi xuống cạnh giường.

"vâng, daddy con bảo mai về ạ" jungkook khẽ cười, hai má nhợt nhạt phơn phớt hồng. nhưng nụ cười làm vết thương trên mặt co rúm lại, nó nhăn mặt vì đau.

"con có mong chờ điều gì không ?" jimin nhìn nụ cười méo xệch của nó, thấy lòng mình nhói lên. cậu gắng hỏi những câu thật nhẹ nhàng, mong cho tâm tình đứa trẻ bình ổn.

jungkook khẽ gật đầu "con muốn quà ạ"

"con muốn kẹo dâu hả, hay bánh ngọt, hay là thỏ bông ?"

"con muốn được daddy nắm tay, cả hai bàn tay" jungkook xoè bàn tay phải còn cử động được lên trước mặt jimin, khúc khích nói.

jimin nhìn tay trái bó bột, treo ngang sợi dây ở cổ của nó, bàn tay trái dù bị đau cũng khẽ xoè những ngón tay bé xíu còn cử động được, cậu thấy mặt nó hơi nhăn vào, nhưng khoé môi khô khốc và nứt nẻ của nó vẫn biểu đạt những điều hạnh phúc.

"jungkook đáng yêu, con xứng đáng chỉ được đối xử tốt thôi" jimin nén nỗi buồn trào ra, cậu xoa nắn bàn tay nhỏ bé đang giơ, ve vuốt từng khớp ngón tay trơ xương mảnh khảnh. cậu nhớ tay nó đã rất mập mạp, trắng tròn đáng yêu lắm cơ mà.

"chú jimin cũng xứng đáng nữa, chú jimin đã cứu con mà. không có chú chắc con đã chết từ ba hôm trước rồi" lời nói ngờ nghệch bật ra, lại là chất xúc tác mạnh mẽ nhất với cảm xúc mà cậu đang cố nén trong lòng, trào ra khỏi hai khoé mắt và gò mũi, jimin ngại ngùng cúi đầu, cậu không muốn bé con thấy mình khóc.

"không. chú xin lỗi con, đáng ra chú phải có trách nhiệm bảo vệ con tới cùng mới đúng. nhưng chú đã không làm được thế ... chú xin lỗi"

"daddy sẽ không mắng chú đâu, con sẽ không để daddy mắng chú, nên chú không được khóc nhé, chú đừng sợ"

"chú xin lỗi" jimin vội kéo cửa ra ngoài, giấu đứa trẻ mấy giọt nước mắt. từ ngày jungkook gặp tai nạn, hai hôm đầu nó cứ lầm lầm lì lì, chẳng nói năng, cũng chẳng đưa ai vào tầm nhìn của mình, cậu đã sợ nó bị mất khả năng giác quan do chấn thương não, đến hôm thứ ba, nó lại ngờ nghệch và nói chuyện ngây thơ như trẻ mẫu giáo, nhưng cái khiến cậu bận tâm nhất, là nó bỗng nhiên ngoan ngoãn và nghe lời với tất cả mọi người một cách lạ thường, nó không còn tỏ ra chống đối xã hội nữa. jimin có kể với bác sĩ, họ nói rằng có lẽ do chấn thương nên tính cách nó cũng bị thay đổi đột ngột. hiện tại cậu không biết điều này là tốt hay xấu nữa.

trời về đêm tối sầm lại, mưa rơi tầm tã. mấy ngày nay mưa rơi rả rích từ ngày này sang ngày khác chẳng có dấu hiệu dừng. jimin tiếp tục làm việc trong phòng bệnh của jungkook, nhìn nó nằm ngủ một cách ngoan ngoãn, và gọn gàng trên giường bệnh trắng xoá khiến cậu rùng mình như thể sợ đứa bé yếu ớt kia có thể hồn lìa bất cứ lúc nào. mấy ngày nay chẳng có bữa nào cậu được nghỉ ngơi cả, cậu xin nghỉ phép mấy hôm rồi, công việc thì vẫn bận bù đầu, dù sao cũng may mắn vì đứa bé kia đã không còn làm khó cậu như trước kia nữa. nó đã rất khác từ sau tai nạn, nó ít nói đi, thỉnh thoảng lại thẫn thờ nhìn về nơi nào đó, nó không còn hay vẽ như trước và dáng người gầy gò của nó lúc nào cũng ngồi ngay ngắn trên giường bệnh. nó chẳng xin đi đâu cả, chẳng cười với ai ngoài jimin và khi được kể về daddy của nó, jungkook từng là đứa bé rất năng động cơ mà.

jimin chỉnh lại chăn cho jungkook, cậu thương cảm nhìn nó đang say ngủ, hình như môi nó đang hé mở, và nó mếu máo, nó đang nức nở rất nhỏ, không biết nó có nhận thức là nó đang mơ không, và chắc hẳn nó đang gặp ác mộng.

"em đã cô đơn lắm. không ai thương em cả"

"jungkook ... ai cũng thương con"

"jimin !"

jimin thấy cửa bật mạnh, giữa đêm mưa tầm tã, trước cửa phòng bệnh là một người đàn ông thở hồng hộc có lẽ vì chạy, quần áo luộm thuộm ướt sũng, đội mũ lưỡi trai, râu lún phún trên cằm, nếu không có đôi mắt sáng quen thuộc nổi bật giữa những nét tàn tạ kia, chắc hẳn cậu chẳng nhận ra đó là taehyung.

"jungkook ... jungkook thế nào rồi, sao lại xảy ra chuyện này ?" taehyung đi lại gần giường bệnh, run lẩy bẩy nắm lấy thành giường, quỳ xuống ngay cạnh nơi bé con đang nằm.

jimin nhăn mặt nhìn taehyung đang cố gắng nắm lấy bàn tay gầy guộc kia lại, bàn tay anh to, nhưng vì vừa mệt vừa sợ, run rẩy mãi chẳng nắm nổi được một cái thật chặt.

"trông cậu kìa, bỏ cái mũ ra, bé con sẽ tưởng là tên côn đồ ất ơ nào đang cố tình giở trò với nó đấy" jimin tặc lưỡi thở dài. cậu đi lại gần taehyung, đưa tay muốn bỏ mũ anh ra, nhưng anh ngăn lại.

"đừng. xin cậu, để tôi ở một mình với bé con một chút"

"mười phút nhé, đừng có đánh thức bé con dậy, nó sẽ không nhận ra cậu đâu"

"ừm" nước mắt taehyung chảy giàn giụa ngước lên nhìn jimin, như thể cậu là người ban cho anh ân nhuệ rất lớn. ngồi sụp xuống cạnh giường, bằng mọi sự thống thiết và sợ hãi, anh cứ liên tục xin lỗi đứa nhỏ, van xin nó tha thứ như một tên điên dại. jimin nhìn chỉ biết lo lắng thở dài. rõ ràng tên này mấy ngày nay tâm lý cũng chẳng ổn định được đi, xem chừng có phần cuồng loạn hơn. cậu bắt đầu cảm thấy bất an với anh, có lẽ cậu không nên để tên đang điên cuồng vì tình này ở lâu với bé con, một mình.

nghe thấy tiếng đóng cửa, jungkook mới mở hé mắt, nó thấy daddy ngay cạnh mình, muốn bật dậy để ôm ngay lấy anh, nhưng nó quá đau nên không thể, nó chỉ áp tay lên má anh, mỉm cười "daddy ... đã sang ngày mai rồi sao ? sao nhanh thế, em mới ngủ được một chút thôi mà"

taehyung sững mất mấy giây để nhận thức được giọng nói trong vắt của đứa trẻ, anh vội nắm lấy tay nó, run rẩy cười hạnh phúc, đến mức ngờ nghệch, dại cả đi "bé yêu, em cảm thấy thế nào rồi ? tôi đã sợ mất em đến phát điên luôn ấy. xin hãy thứ lỗi cho tôi vì để em lại một mình, đáng ra tôi không nên bỏ lại em, để em đến mức như này là lỗi của tôi"

"quà của em đâu ?" jungkook chẳng màng nghe những lời xin lỗi, nó vuốt ve khuôn mặt anh, trượt lên phần trên của mũ lưỡi trai, chạm vào những phần tóc ngắn ngủn chẳng quen tay.

"quà của em ... quên mất ... daddy để trên ô tô mất rồi. để daddy đi lấy rồi quay lại nhé"

"không" jungkook vội giữ tay anh lại, nó cố gắng ngồi dậy, giơ bàn tay ra trước mặt anh "nắm tay em đi, như daddy đã làm lúc em chuẩn bị diễn văn nghệ một tuần trước ấy" bé con cười gượng gạo "em sẽ ngoan, chúng ta sẽ yêu thương nhau như cách mà daddy bảo em, em sẽ không gây phiền toái cho daddy nữa. thế nên làm ơn ... ưm" chưa để đứa trẻ nói hết câu, taehyung đã ôm vội nó vào lòng mình, như sợ những điều bé con sắp bật ra khỏi cuống họng sẽ là những điều dối lòng, anh không muốn những điều tiếp theo sẽ dồn tình cảm này đến nơi chẳng thể cứu vãn, đặt tay mình lên đầu đứa trẻ, điều chỉnh tư thế để bé con không cảm thấy đau, để tai nó áp lên ngực trái, nghe trọn vẹn từng hồi tim đập dồn dập, và nhìn nó. say đắm.

"tôi yêu em. yêu em rất nhiều. tôi sẽ không bao giờ rời xa em nữa, nên em cũng phải ở bên cạnh tôi và yêu tôi như nhân tình của nhau"

hai má bé con hây đỏ, thân thể gầy gò như một bông hoa héo quắt rũ xuống lòng anh. nó cười hạnh phúc, ngơ ngác, bàn tay còn cử động được đan khít lấy bàn tay anh. nó nhe răng ra cười, nụ cười trong trẻo và thuần khiết, nó không quan tâm anh có là một gã tàn tạ với quầng thâm trên mắt, râu ria hay quần áo xuề xoà ướt sũng, nó cũng không quan tâm nụ cười yếu ớt của mình đang khiến vết thương trên mặt co sát lại, máu chảy từng giọt hay đôi môi nứt toác nữa. nó cười rồi lại khóc, nó nghĩ ngợi và dồn mọi can đảm, dồn mọi sức lực của mình, và dồn mọi yêu thương, nó bất chợt đẩy anh ra khỏi cái ôm âu yếm.

"em yêu daddy, em muốn kết hôn với daddy, nhưng daddy, em bị điên đấy, nên em sợ lắm, làm sao daddy có thể hạnh phúc với em được. em sinh ra đã là nỗi bất hạnh, em chẳng được ai thương, và em cũng chẳng yêu thương ai cả. daddy bỏ em đi một lần, nhỡ sau này em cũng bỏ daddy đi thì sao ? mấy hôm sau có người báo tin, em đã chết rồi ... haha có khi em sẽ bị cưỡng hiếp đến chết"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com