Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

fifty nine

bốn hôm trước khi nhà kim đến phòng số 26 thăm jungkook, nó nằm nguyên trên giường, cổ áo bung ra vài cúc trên cổ và từ dưới cái rốn tròn trở xuống, tay áo dài xuề xoà, và nó quấn chăn quanh người, im lặng nhìn hai bóng người đang vào mà jimin nói rằng đó là bố mẹ của taehyung. nó không chào ai cả - chỉ nhìn họ đang tiến lại gần mình với món đồ trên tay - một cách đề phòng.

"chào cháu nhé, bác là mẹ của taehyung. bệnh tình của cháu thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa" bà kim cười hiền, đặt túi quà cạnh giường. nhìn đứa trẻ mà con trai mình nhận nuôi mặt mũi trắng trẻo xinh xắn hơn đã tưởng, bà định vươn tay xoa đầu nó, nhưng nó né đi. bà sựng lại, rồi rụt tay về.

"bệnh tình của jungkook không thực sự tốt" jimin nói, rồi nhìn biểu hiện không hài lòng của ông kim.

"thấy người lớn đi vào chẳng chào hỏi ai cả" ông kim lắc đầu chán ngấy nhìn đứa bé, nhưng rồi lại thương cảm nó vì bệnh tình hiện tại, ông kéo ghế ngồi xuống cạnh nó, cẩn trọng ngắm nghía đứa bé - theo như ông nghĩ - đã bị đứa con trai đáng khinh của mình đặt vào người những điều dơ bẩn.

"taehyung đã làm cháu như này à ?" ông kim nghiêm túc vào vấn đề. nhưng ông nhíu mày lại khi nó đã không những không trả lời, mà còn rúc đầu vào trong chăn.

"cháu bé, cứ kể với bác, không phải sợ, nếu taehyung có làm gì cháu, bác nhất định sẽ không tha cho nó. ở đây cháu là người bị hại, nên cứ kể đi. ai làm ra tội, thì phải bị trừng phạt" ông kim thấy nó càng rúc sâu hơn vào ổ chăn của mình, lại càng thêm đinh ninh đứa trẻ đáng thương này đang sợ hãi. ông cắn môi, nhìn bà kim và lại nhìn jimin, vẻ mặt nghi ngờ.

"không, chú ! jungkook chỉ là ngại người lạ thôi, không phải bị làm sao đâu" jimin xua tay, cậu lo lắng khi đứa trẻ bất thường kia đang không hợp tác, nó đang làm theo cảm xúc thất thường của mình. jimin lo sợ rằng nó sẽ nghĩ lung tung sang một cách sai lầm nào đấy, hoặc một chấn động tâm lý nào từ lúc nhỏ, như ngay trước lúc ông bà kim đến, nó đã thốt lên một từ khiến cậu lạnh người : "cứu con".

"vậy cậu cũng là gay như taehyung à. hai đứa gay thì mới suốt ngày quấn quýt với nhau cả năm năm đại học chứ, sau đấy còn hò hẹn làm chung chỗ làm nữa hả ?" ông kim tặc lưỡi làm vẻ thản nhiên, đứng dậy, chắp hai tay đằng sau rồi tiến đến gần jimin "tôi đã từng sợ thằng con trai tôi sẽ yêu cậu luôn đấy, cậu bạn thân park jimin ạ, thế mà không ngờ đối tượng của taehyung lại khác ..." ông ghé vào tai cậu, nói nhỏ "tôi không thể điều chỉnh được giới tính thật của nó, nhưng bộ dạng biến thái và những hành động bệnh hoạn thì chắc chắn phải điều chỉnh"

jungkook nằm co quắp trong chăn. nghe những lời ông kim nói, nó thấy người mình nóng ran lên, mồ hôi đổ ra ướt nhẹp cả tấm chăn. nó run lẩy bẩy, nước mắt tự động tràn ra, nó thấy mũi mình ngạt cả đi, cổ họng như bị một thứ nặng nề nào đó bịt kín lại. nó không thở được, vội kéo chăn ra, nhìn về phía ông bà kim như thấy được sự tuyệt vọng của mình, và mở vòm miệng, thở lấy thở để.

hàng loạt hành động thất thường và rối loạn của jungkook chẳng khác nào bằng chứng bóc trần những thương tổn tâm lý và thể xác mà họ vẫn cho rằng đó là những ghê tởm của một gã ấu dâm để lại. bà kim không dám tin với những suy nghĩ trong đầu mình, bà xuýt xoa che miệng lại, nhăn mặt, nhìn đứa trẻ gầy nhom trên giường mặt mũi đỏ ửng, hai má tràn đẫy nước mắt, thở lật đật như cá câu mắc cạn.

"những biểu hiện như này, cậu còn muốn giải thích taehyung trong sạch không hả, cậu park ?" ông kim muộn phiền lắc đầu khi jimin lòng dạ bồn chồn, xoắn xuýt không thể giải thích nổi. bằng chứng là thứ để xác thực mọi thứ một cách chính xác nhất đã thể hiện như thế kia, dù cậu có giải thích bao nhiêu lý do, cũng chẳng có cơ sở để tin tưởng.

jimin không tin taehyung là người như thế, cậu bấu lấy tay ông kim, vội vã nói "không đâu, chú à. taehyung đúng là gay, nhưng cậu ấy không làm những điều như chú nghĩ đâu. jungkook thật ra bị mắc bệnh tâm lý từ nhỏ, nên biểu hiện của nó sẽ khác thường. có thể nó đang cố gắng biểu đạt suy nghĩ của nó thôi, chú phải để nó nói đi chứ, làm sao có thể dựa vào những biểu hiện bên ngoài của một đứa trẻ có bệnh tâm lý được ?"

ông kim nhức đầu gạt tay jimin ra, đi lại gần giường bệnh của nó, đứng ngay cạnh đứa trẻ, cố gắng trấn an nó và lại tiếp tục hỏi "jungkook, cháu cố gắng bình tĩnh lại, nói với bác những điều taehyung đã làm với cháu. bác nhất định sẽ bảo vệ cháu, đền bù tổn hại cho cháu. để cháu quay trở lại với bạn bè, thầy cô ở trung tâm trẻ em như ban đầu. taehyung sẽ bị tống vào tù, ngồi dưới song sắt, để những sai lầm đã làm dằn vặt mình trong mười năm cô độc và giam hãm. cháu rồi sẽ được an toàn thôi, cháu sẽ không bao giờ phải gặp lại taehyung nữa. bác hứa"

"không bao giờ ! không thể nào !" nó gào lên thống khổ, nước mắt chảy giàn giụa, cơn tuyệt vọng làm ruột gan nó nhộn nhạo hết cả "mấy người điên rồi. taehyung của tôi sẽ không bao giờ phải bị như thế, taehyung đối xử với tôi tốt hơn tất cả mọi bọn người khốn nạn trên đời này. tôi sẽ kết hôn với taehyung, tôi cũng sẽ không bao giờ quay trở lại cái trung tâm chết tiệt ấy đâu" nó ré lên giận dữ, tóm lấy áo khoác ngoài của ông kim giật loạn lên như muốn xé rách.

ông kim bất ngờ với thái độ bộc phát hỗn láo của jungkook, hung bạo nắm hai tay nó đẩy ngược trở lại giường. máu trong người nổi lên sùng sục khi thằng bé xấc xược kia định nhảy bổ về phía ông một lần nữa. giơ tay định giáng cho nó một cái tát, may sao jimin đã giữ tay ông ngăn được lại. trong khi giữ tay ông kim lại, cậu nhíu mày nhìn jungkook, cảnh cáo nó không được vô lễ với người lớn tuổi.

"thằng bé mất nết. cả mày và thằng con tao đều hư hỏng. hoá ra chúng mày thích nhau được cũng vì đều có sở thích bệnh hoạn như này" ông kim hất tay ra, làm jimin loạng choạng. ông ngao ngán nhìn nó, cái uy của một người lớn tuổi bị một thằng nhóc miệng còn hôi mùi sữa lôi ra bỡn cợt, coi chẳng ra gì. ông kim lúc này giận quá, quên mất đi cả việc thằng bé có bệnh trong người "còn không mau xin lỗi tao đi. kính ngữ hay chào hỏi mày không biết sử dụng à ?, tao không hiểu thằng cha mày nhận nuôi mày đã dạy dỗ mày những gì nữa".

nó mím chặt môi, run rẩy tay bấu chặt lấy mép chăn nghe những lời đay nghiệt. nó im bặt soi ánh nhìn ác cảm về phía ông kim. thở ra một hơi nặng nề, nó nhấc chân đứng trên giường, cao ngang đầu với ông kim, nghiến răng chừa ra mọi lời nói bắt nó phải xin lỗi vì láo xược khỏi tai mình. nó nhe răng cười với vẻ bất trị "lão già, thái độ của ông với người mắc bệnh chẳng khác nào mấy con mụ đã dạy dỗ tôi những điều tốt đẹp ở trung tâm cả. bây giờ tôi nói con trai ông đã cưỡng hiếp tôi thì sao ? ông không để tôi ổn định lại tinh thần để nói cho ông nghe những điều ông đang thắc măc, đã tiếp tục khủng hoảng tinh thần tôi à ?" nó rướn người sát lại gần ông kim, trỏ tay lên mặt mình "tát tôi đi, đánh tôi luôn đi. cả con trai ông và cả ông đều phải bị tống vào tù mà răn dạy nhau"

jimin nhìn thằng bé gầy nhom run lẩy bẩy khua khoắng cái cằm tự tôn trước mặt ông kim, bất an cực độ khi mọi việc đang ngày càng tồi tệ. đứa trẻ đơn côi vừa khóc vừa cười đứng ở độ cao ngang hàng với ông, bật ra những lời thô tục vụng về và điên cuồng như thể sắp khiến cơ thể còi cọc kia phải nổ tung. cậu chưa lần nào thấy nó phảng kháng quyết liệt đến như vậy. thằng bé kích động đến mức, jimin nghĩ là - nếu - nó vào trường hợp đã trưởng thành, có khi nó đã xé xác ông kim ra ngay lập tức luôn rồi.

"bác xin lỗi. bác hiểu rồi" bà kim vội tới chặn những lời miệt thị mà ông kim lại sắp vuột ra khỏi miệng "xin cháu hãy bình tĩnh lại. con trai bác đã làm những điều tồi tệ với cháu, bác rất xin lỗi, bác sẽ bồi thường và không để taehyung lởn vởn xung quanh khiến cháu sợ hãi nữa, vậy nhé"

"không. thằng oắt con này bị điên rồi, bà không nghe nó vừa nói muốn kết hôn với thằng bệnh hoạn đó à ? tốt nhất là để hai đứa nó tránh khỏi cuộc sống của nhau đi, nếu không sau này chúng nó thành cái bộ dạng gì thì tôi không biết đâu" ông kim gạt cả bà kim ra, không để ai ngăn lại quyết định của mình nữa. ông cố gắng nén cơn giận trong lòng, nhỏ nhẹ với đứa trẻ đang hỗn loạn, hi vọng rằng nó sẽ hiểu ra và thông cảm "cháu bé à, nếu không thích quay trở lại trung tâm, bác sẽ giúp cháu tìm một gia đình mới nhận nuôi cháu, có cả bố và mẹ, cho cháu một gia đình với hạnh phúc thật sự. sẽ hơn nhiều khi cháu ở với taehyung, cháu sẽ được an toàn, được chăm sóc bệnh lý, học ở nơi có bạn bè trường lớp và giáo dục tốt hơn, đồng ý không ?"

jungkook sững người lại, vừa nhắc đến từ gia đình, nước mắt nó lại trào ra nhiều hơn, từng hạt lăn trên gò má nó, rơi tách xuống bàn chân, thấm vào ga giường bệnh thành từng đốm sẫm màu, loang ra lung tung. nó cúi gằm mặt xuống, móng tay bấm vào những ngón còn lại. nó băn khoăn. thất vọng và rồi cố chấp một cách ngờ nghệch. chẳng biết từ bao giờ, có thể là ngay lần đầu gặp anh, nó đã luôn đặt trong lòng một niềm tôn thờ hèn mọn : taehyung là tín ngưỡng của riêng nó. mọi điều duy nhất của anh, đều phải là của nó. anh là của nó, tình yêu của anh phải dành cho nó, âu yếm của anh phải dành cho nó, tất cả mọi thứ của anh đều phải dành cho nó. nó tin tưởng anh đến mức ngây thơ và khờ dại. bất chấp ở bên anh cho dù nó biết đó chẳng phải loại tình cảm tốt đẹp gì. vì ở cạnh anh khiến nó hạnh phúc, tất cả mọi trống trải từ quá khứ đổ vỡ của gia đình cũ đã bỏ rơi nó đều được những âu yếm của anh lấp đầy. nó ngây ngô cười khi nằm trong vòng tay anh, hai má đỏ hây khi anh trao những thương mến. gia đình thực sự là nơi con người luôn luôn muốn tìm về, là nơi mọi hạnh phúc được trao đi chẳng cần tính toán. taehyung thật sự đã cho cho nó một gia đình, cho nó mọi yêu thương, mọi những điều tốt đẹp. tình cảm của nó dành cho anh nhiều đến như vậy, đâu thể cứ thế cắt đứt được, đâu thể để anh yêu thương ai khác ngoài nó. nó đã nói anh phải giữ ngón nhẫn của anh cho nó cơ mà.

"vậy ... còn ... còn taehyung ?" nó cắn ngón áp út.

ông kim thở dài, xoa mái đầu nó khiến nó giật mình "taehyung sẽ không còn trên danh nghĩa ba nuôi của cháu nữa. nó sẽ giống như người qua đường thôi. cháu biết đấy, taehyung đã hai tám tuổi rồi, cần một người vợ để chăm sóc và kề bên suốt cuộc đời còn lại, phải sinh con đẻ cái để nối dõi dòng họ. đó nên là một cô gái tốt và phù hợp với taehyung. cháu sau này cũng sẽ như vậy thôi, cháu sẽ kết hôn với một cô gái nào đó, phù hợp với độ tuổi của cháu"

"không" jungkook lắc đầu, từng đợt rung lắc ngày càng mạnh, mấy sợi tóc con cũng dựng hết cả "tôi không thích con gái. taehyung cũng kể với tôi là không thích con gái. làm như ông nói, chúng tôi chỉ nhận được sự an toàn, và không khi nào có được hạnh phúc cả" jungkook bất ngờ quỳ rạp xuống giường, từ dưới hướng đôi mắt thiết tha về phía ông kim, thu người lại, chắp hai bàn tay vào nhau van nài khẩn khoản "xin ông, tôi chỉ muốn ở với taehyung suốt đời này thôi. không gia đình nào nhận nuôi tôi đâu, họ sẽ lại vứt tôi về cái trung tâm đó. không có ai yêu thương tôi được như taehyung cả. xin ông đấy, cầu xin ông, xin hãy để tôi được ở bên taehyung ... huhu" nó bò tới mép giường, xoã xượi khóc lóc ôm lấy chân ông.

"này cháu bé. hãy cố gắng nghĩ đến mặt tích cực đi. cháu sẽ không hối tiếc khi có một gia đình mới đâu"

"không" nó tiếp tục lắc đầu, rên rỉ ỉ ôi "không không không. cháu không cần, cháu chỉ muốn taehyung thôi. taehyung chưa bao giờ làm gì hại cháu cả, daddy đối với cháu tốt hơn tất cả. mấy tờ báo toàn là thứ nhảm nhí, bệnh hoạn chỉ có mấy tên viết báo chết tiệt đó thôi" nó cầu khấn không xong, cũng không nhận được bất cứ câu trả lời nào vừa lòng, nó thẫn người nhìn ông kim chỉ lặng im nhìn nó với khuôn mặt bất lực, và nó nhìn bà kim và cả jimin. nó cười, gào thé lên vì không ai trả lời nó cả, nó bứt rứt khi niềm mong mỏi duy nhất của nó không được ai chấp nhận, nó lạnh người khi mọi niềm hi vọng đến điên cuồng của nó bị thái độ ngấm nguẩy kia khước từ. nó sợ hãi nhảy phốc xuống đất, đôi dép quăng xó xỉnh ở góc nào dưới chân. đôi chân nó như bị một lực đẩy vô hình kéo đi, và bằng cách nào đó, kể cả phải đe doạ tính mạng, nó nhất định không thể để tín ngưỡng này kết thúc. nó quay cuồng kéo cửa rồi chạy băng ra ngoài.

"jungkook à !!!" jimin hoảng hốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com