forty
xoa dịu tấm lưng nhỏ bao nhiêu lâu bé con mới chịu ngủ.
nó nằm ngoan trên giường, hai mắt nhắm nghiền êm ru, đôi môi nhỏ khe khẽ mấp máy và từng tiếng thở đều đều phả vào cánh tay anh thổi vào miền êm ả, nhưng đôi lông mày anh nheo lại vì dáng nằm co quắp của nó, trông nó chẳng khác nào con cún bị bỏ lạnh ngoài đường, không, chính xác là bị ghẻ lạnh.
anh bắt đầu hát, trong khi nằm cạnh bé con, để cánh tay mình đỡ lấy mái đầu nhỏ, tay còn lại vuốt ve mấy sợi tóc lởm chởm dài của nó. tóc nó có vẻ bắt đầu dài rồi, mái tóc dài sẽ che đi gương mặt sáng sủa ngây thơ của nó, vì vậy nên ngày mai anh sẽ đưa bé yêu của mình đi cắt tóc; chầm chậm cất tiếng hát, anh hát về câu chuyện từ miền cổ tích, về những ước mơ, về những con người, về gia đình. giọng hát của anh trầm ngọt, dịu dàng như gỗ mun, hoang hoải nỗi buồn trong từng lần ngắt nhịp. rồi vắn tóc bé con vào ngón tay thuôn dài và thô sần, anh cúi người xuống, vùi đầu vào cái gáy trắng của nó, rồi anh cảm tưởng rằng mình thật sự là tên đồi bại khi muốn hôn lên cái gáy trắng ngần kia, muốn hôn lên tóc mềm và cả môi mềm. anh muốn khóc.
từ thuở sinh ra đến giờ, trải qua gần ba mươi năm năm, anh chưa bao giờ phải rơi nước mắt vì một đứa trẻ, hà cớ những lí do khiến anh khóc chỉ là từ bố mẹ, từ gia đình và chỉ vài người bạn thân phải chia xa. còn những cái cớ bình thường chẳng thể nào lấy nổi từ anh một giọt nước mắt. chẳng đáng để khóc. anh ít khóc, người khác cũng hiếm thấy anh khóc, nhưng hôm nay anh lại muốn khóc vì một đứa trẻ kém anh mười sáu tuổi.
từ góc hành lang chật hẹp, jungkook đã ôm siết lấy anh, run lẩy bẩy, âm thanh của nó non nớt, ngập ngừng và vội vã. nó nói rằng nó ghét yoongi vì yoongi có mẹ, vì yoongi được chiều chuộng khi còn tấm bé, còn nó chẳng nhận được gì, nó bị người thân chê bai, bị ghẻ lạnh bởi chính bố mẹ ruột. rồi nó dừng lại, khóc nấc lên, ngày một to hơn, tiếng khóc của nó như thứ kim loại sắc nhọn cứa ngang tim anh. anh thấy thương nó, thấy có lỗi với nó biết bao nhiêu. anh nhận nuôi nó từ trung tâm bảo trợ, tự miệng nói rằng sẽ cho nó hạnh phúc, sẽ giúp nó vượt qua bệnh tâm lí, nhưng anh chẳng làm được gì cả. nó chỉ khiến mình anh hạnh phúc, khiến thân anh vùi đắm vào sở thích của riêng mình : bệnh hoạn, dơ bẩn, xấu xa. còn nó lại chẳng nhận được hạnh phúc thật sự nào, hạnh phúc của nó, dù tính nó khác thường biết bao nhiêu, cũng chỉ là một mong mỏi nhỏ bé như bao đứa trẻ bình thường - về một mái ấm thật sự.
"jungkook có muốn có mẹ không ?"
anh hỏi, đoán rằng bé con sẽ gật đầu ngay, nhưng nó đã lắc đầu, trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ anh định ra.
"mẹ của em chỉ có một thôi, em không muốn có hai người mẹ. mẹ của em bỏ em đi rồi"
"đôi khi bố mẹ ruột cũng không tốt đâu, những con mèo hoang bị chủ bỏ, được chủ mới nhận nuôi, và rồi nó vẫn hạnh phúc, có khi còn hạnh phúc hơn"
"nhưng em không phải mèo hoang !" nó gào lên, câu chân quắp lên eo anh, treo người cứng nhắc. nước mắt nó lại chảy ra, nhiều hơn, và dường như chẳng có dấu hiệu ngừng. nó giãy giụa, túm lấy tóc anh giật lung tung như ăn vạ. rồi nó thút thít khóc khi bị anh quát rằng đừng bướng nữa, anh nói rằng sẽ đánh nó nếu nó còn hư như vậy, nó sợ những cái đòn đau của anh, cho dù là anh chưa bao giờ đánh nó.
"daddy, daddy sẽ ghét em phải không ? vì em không ngoan, vì em làm đau daddy. daddy sẽ không hôn em mỗi ngày, sẽ không xoa lưng em nữa, sẽ không ôm em nữa, không đọc truyện cho em nghe, dạy em vẽ, vì daddy sẽ làm thế với mẹ của em. daddy không được cưới vợ, em không cần có người mẹ không sinh ra em"
"em đang nói gì vậy ?"
"daddy chỉ là của một mình em thôi, nếu em có mẹ, tức là daddy sẽ cưới vợ. em không muốn daddy yêu thương người nào khác ngoài em"
taehyung vòng tay ôm lấy hông bé con, đỡ người nó lên để mình đứng dậy. quần ngắn ôm lấy đôi mông đào, mềm mại miết lên tay anh, thổi vào lòng anh thêm rạo rực. hai chân ngắn, trắng trẻo, đầu gối và gót chân hồng như màu cánh sen. đẹp. tuyệt vời. đáng yêu. tại thời điểm đó, anh đã mỉm cười, chẳng suy nghĩ sâu sa mà thưởng lên bên má bầu bĩnh của bé con một nụ hồng. thì ra ý của bé con chỉ là vì nó có chút ghen tỵ với yoongi vì em từng được cha mẹ chiều chuộng vô cùng, còn nó thì không. chứ ý nó không phải là nó muốn anh kết hôn để nó có mẹ như yoongi. nó muốn anh chỉ là của nó thôi.
"jungkook có yêu daddy không ?" nhặt đôi dép của bé con dưới đất lên, anh vừa ôm bé con, vừa chầm chậm bước về phía phòng 912. anh chỉ thấy hai má bé con đỏ hồng, nó gật đầu, nói trong thổn thức rằng nó yêu anh rất nhiều.
nhưng anh đã sai rồi. anh không hiểu nó. nếu nó không gặp anh ở trung tâm, nếu nó không thích anh, và anh không để ý đến nó, chẳng phải bé con sẽ được một gia đình nào có cả ba cả mẹ nhận nuôi, yêu thương nó bằng tình cảm đơn thuần, cho nó mái ấm, và hạnh phúc thật sự. nó yêu anh, nhưng cái nó cần nhất, cái có thể khiến nó vỡ oà ra vì sung sướng không phải là từ anh, mà là gia đình của nó.
vì thế nên, ngay từ đầu, bé con gặp anh đã là một sai lầm rồi.
...
"jungkook đi học ngoan nhé, chiều daddy sẽ tới đón em" taehyung chở jungkook đến trường bằng ô tô của mình, trước khi đi xuống còn âu yếm hôn má nó, vẫy tay rồi dõi theo cái bóng nhỏ bé đeo cặp đang đi về phía lớp học, anh cẩn thận nhìn nó, đảm bảo bé con vào hẳn trong lớp học rồi mới phóng xe đi.
đang lái xe về nhà hoàn thiện nốt bản thảo, anh bỗng nhận được một cuộc gọi từ hyewon. định không nhấc máy vì lấy cớ đang lái xe dở, nhưng nàng ta mặt dày quá, kiên nhẫn gọi cho anh tới lúc được thì thôi.
táp vào một lề đường để tiện nghe điện thoại, dù sao anh cũng muốn hít chút khí trời trước khi vùi đầu vào đống giấy vẽ.
"tôi đang lái xe trên đường, cô gọi tôi có việc gì ?"
"mấy hôm nữa là sinh nhật của jungkook rồi, em muốn cùng anh tổ chức một bữa tiệc nhỏ bất ngờ cho nó" hyewon ở đầu dây bên kia hào hứng vô cùng.
"cảm ơn cô vì đã nhớ tới sinh nhật của con trai tôi, nhưng tôi không cần, tôi sẽ tự tổ chức cho nó"
"nhưng em đã đặt hàng sẵn rồi, giờ không thể huỷ được, em cũng không có ý gì đâu, chỉ là muốn tốt cho jungkook thôi. đứa bé rất đáng yêu, và nó sẽ thật sự vui khi được thổi nến bánh sinh nhật trong tiếng vỗ tay của anh và em, giống như một gia đình thật sự ấy"
taehyung im lặng, nghĩ đến hai chữ gia đình, anh lại không thể ngừng nghĩ về bé con của mình, jungkook sẽ không thích anh yêu thương người khác, không muốn anh gần gũi với người khác, nên hẳn nó sẽ không muốn sinh nhật mình chỉ có một cô gái cùng daddy của mình.
"anh kim, anh kim ? anh có nghe thấy không ?" đầu giây kia thúc giục khiến anh tỉnh ra.
"xin lỗi cô nhưng"
"jungkook nên được một lần thử cảm giác đón sinh nhật với gia đình chứ nhỉ, nó bị bỏ rơi từ bé, nên chắc là sẽ rất muốn một lần được ba mẹ cưng chiều ... "
"cô sẽ không trở thành mẹ của thằng bé"
"không, em không có ý như anh nghĩ đâu, em không có ý sẽ trở thành mẹ của nó, hay trở thành người một nhà với anh" hyewon ngừng lại vài giây "em từ bỏ ý định đó rồi, em chỉ muốn thằng bé có cảm giác an toàn ở nơi nó ở, em muốn nó được một lần được chiều chuộng bởi gia đình, em không muốn một đứa trẻ như nó phải chịu thiệt thòi"
"nếu cô đến sinh nhật nó với tư cách là một cô gái bình thường thì tôi sẽ chấp nhận"
"vâng, em sẽ đến với tư cách là cô của jungkook thôi"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com