forty five
kết thúc bữa sinh nhật ngoài trời bằng một trận mưa tầm tã, taehyung không nghĩ rằng mình phải kết thúc bữa tiệc này nhanh chóng và tồi tệ đến vậy. mưa rào đột ngột làm mọi thứ anh bày biện ra ướt sũng cả, thảm trải caro đỏ, nến, ruy băng, bóng bay, bánh kem nhoe nhoét vào với nhau như một mớ hỗn độn chẳng rõ hình thù. chẳng qua là taehyung với bé con của anh ngồi xa cái xe quá - thứ có thể trú mưa và cất đồ đạc gọn ghẽ vào trong đấy - nên khi chạy và đem đồ đạc tới xe thì anh chỉ có thể cuộn cẩu thả rồi hấp tấp đáp vào cốp. dù sao thì bé con của anh đã rất vui vẻ và hạnh phúc, mặc dù bữa tiệc không được trọn vẹn cho lắm.
đèn pha ô tô xuyên qua màn mưa, taehyung thấy lòng mình tịch mịch khi nhìn thấy seoul đang tắt dần những đốm sáng. thay vì là một bữa tiệc lãng mạn với hai người, ôi sao taehyung thấy nó giống một bữa tiệc cô đơn hơn. chắc hẳn bữa tiệc ấy sẽ vui vẻ hơn, nếu như có jimin và vài trợ lí mới hoạt động cùng anh, hay thậm chí cả hoseok, cả cặp namjin lúc nào cũng quấn lấy nhau nữa. nhưng những lời đồn đại của trang báo mạng bẩn thỉu, phức tạp và thô thiển sáng nay có thể khiến tâm can anh bình ổn khi mời họ sang chung vui ư ? không đời nào, họ sẽ nghĩ đến gã hoạ sĩ tầng trên/ tầng dưới hay cùng tầng với họ tưởng phải là một tên nghệ sĩ ái mộ những cái đẹp chân chính, rốt cục chỉ là một gã tuỳ tiện, một gã trơ trẽn không biết xấu hổ, rồi họ cô lập anh, chỉ trỏ và truyền miệng nói xấu, tồi tệ hơn là khi người đời cứ tin tưởng những lời đồn đoán vớ vẩn và không rõ từ đâu.
không phải lúc nào những người theo nghệ thuật cũng một mực yêu cái đẹp chân chính, đôi lúc họ chọn nhầm đường, và rồi lạc lối. cũng có người tự nguyện yêu theo cái đẹp sai trái, họ chấp nhận một cái kết bị đày đoạ bởi tội ác, những con người ấy không bao giờ chấp nhận rằng bản thân đang lầm đường, tư tưởng cá nhân sâu sắc và mạnh mẽ trong họ khiến họ hạnh phúc, thoả mãn và đòi hỏi, nhưng chính nó chẳng khác nào thứ độc dược ngấm ngầm và nguy hiểm, hạ tâm hồn họ chết dần chết mòn, và rồi cái nghệ thuật thoát ly và tách rời những tín ngưỡng đẹp đẽ mà đạo đức đặt ra ấy chỉ còn sự héo mòn và mục ruỗng mà thôi.
"hôm nay em đã rất vui"
taehyung thấy tiếng bé con thỏ thẻ bên tai, anh quay đầu sang phải, bốn mắt gặp nhau và rồi mỉm cười.
"giá như em mang theo máy ảnh daddy mua cho thì em đã có thêm ảnh để cho vào album rồi" bé con híp mắt cười, nó chống hai tay vào thành hai ghế đầu, nghiêng người nhìn anh đang lái xe. hai bầu má nhuộm hồng một cách vô thức, nó nhìn lên bản thân trong gương chiếu hậu, và nó thấy hình ảnh nó rõ ràng một cách lạ lùng "nhưng không sao" nó vừa nói vừa cười, nghịch ngợm chạy những đầu ngón tay lên vai anh "đôi mắt này của em còn hơn hẳn một cái máy quay đời sịn nhất rồi"
"nhưng đôi mắt không thể gợi kỉ niệm được, đến lúc nào đó cả em và cả daddy đều bù đầu với công việc xã hội, em sẽ chẳng còn thời gian đâu mà tán gẫu với daddy để nhớ về kỉ niệm đâu" taehyung dừng lại trước đèn đỏ, chậm rãi nói với bé con. ánh mắt anh và kể cả đứa trẻ nít là nó dường như đều đượm buồn khi thấy sự chảy trôi của những hạt mưa trên kính ô tô.
jungkook nghĩ ngợi những thứ gì đấy, rồi nó trèo lên ghế trên, trèo cả lên người anh khiến anh hốt hoảng. sẽ thật nguy hiểm nếu bé con ngồi ở vị trí này, chắn tầm nhìn và đèn đỏ trên đường lớn thì chỉ còn ba mươi giây thôi.
"hôn em đi daddy" jungkook vòng tay ôm lấy cổ anh, ngả cái thân hình bé nhỏ nóng hừng hực vào cơ thể người lớn. hai má nó và môi nhuộm đỏ như chỉ chờ thế để đón nhận một nụ hôn.
"không được, bé con à, đừng làm loạn, daddy còn phải lái xe, nếu xảy ra tai nạn sẽ chẳng còn cái hôn nào cho em đâu" taehyung vòng tay qua eo thon của bé con, khẽ nhấc nó lên trong khi mắt hướng về đèn giao thông.
phụng phịu ngồi sang ghế bên cạnh với cái mặt nhăn nhó, bé con bĩu môi khoanh tay. hai chân nhỏ đi tất trắng cuộn lại trong lòng. nó hờn dỗi nhìn ra ngoài cửa kính.
"lát nữa về nhé, mỗi ngày chúng ta chỉ hôn nhau hai lần là trước khi đi học và đi ngủ thôi mà" taehyung khẽ cười, xoa cái đầu nấm xù lên bên cạnh.
"không thèm !" jungkook quay lại, lè lưỡi trêu chọc anh rồi lại quay đi.
"không thèm từ bây giờ luôn hả ?"
"từ bây giờ luôn, không bao giờ đòi daddy hôn hôn em nữa !" jungkook quả quyết.
"nhớ đấy nhé, daddy ghi âm vào não rồi đấy"
"ưm ... " jungkook thấy bất mãn, nó muốn bảo vệ chính kiến của mình, nhưng không được anh hôn mỗi ngày sẽ khiến bé con khó chịu vì nhớ nhung đó.
"có muốn mi một cái vào môi không ? còn mười giây đèn đỏ kìa" taehyung nghiêng đầu tìm đôi mắt dỗi hờn "chỉ có mười giây để chọn thôi đấy"
"ưm ? ... " bé con hé môi đỏ mọng như trái dâu chín, liếc đôi mắt quả hạnh phân vân nhìn anh, rồi nó vội vã rướn người khi đèn giao thông chỉ còn năm giây, taehyung biết chắc đứa trẻ của mình sẽ lựa chọn đáp án nào mà. môi áp nhanh lên môi vẫn đủ để khiến tim bé con đập lên rộn ràng, nó níu lấy tay áo anh, nhìn anh với ánh mắt ngập nước. ôi chúa, trận mưa rào ngoài kia đã đủ ướt át lắm rồi!
"jungkook ngoan, hôn xong rồi ngồi im để daddy lái xe chở em về nhà an toàn nhé" taehyung nhéo nhẹ bên bầu má thơm mềm toàn vị bánh kem và dâu sữa, tập trung lái xe, tránh đi ánh mắt tròn xoe có thể khiến tim anh chảy ra thành một bãi nước bất cứ lúc nào.
"jungkook thích được yêu thương bởi daddy".
...
nhận được cuộc điện thoại huỷ buổi kí tặng fan từ biên tập viên vào ngay buổi sáng, taehyung chán nản nằm gục xuống bàn làm việc, hai khuỷu tay đặt song song hai bên đầu, bàn tay thuôn dài vò mái tóc rối tinh rối mù. anh biết rõ lí do mình bị huỷ buổi kí tặng, mặc dù chẳng mong mỏi gì cho một buổi được nhà xuất bản sắp đặt để giao lưu với fan, nhưng ít ra cũng khiến anh cảm nhận được chút ủng hộ và tìm thấy niềm vui ít ỏi giữa cuộc đời quay cuồng này. mọi thứ xung quanh hay kể cả chính tâm hồn anh như thể đang bó buộc bản thân thu về với thế giới cô đơn của mình.
"daddy ... " jungkook mặc bộ pijama hình con thỏ, đầu xù như tổ quạ, cổ áo rộng hớ hênh và quần đùi ngủ ngắn cũn. trề đôi môi hồng phấn, nó ngái ngủ nhìn daddy đang nằm gục xuống bàn với mớ bản thảo mà nó cho rằng sẽ là một câu chuyện tuyệt vời. bé con đi lại gần, thịt mềm ở bàn tay búp măng xoa bóp vai anh khiến anh giật mình ngồi dậy.
"bé con dậy rồi à, mau đánh răng rồi uống sữa đi, nhớ hâm nóng trước khi uống nhé" taehyung mỉm cười nhìn bé con ngây ngốc trong bộ dạng ngái ngủ. jungkook chẳng khác nào là một thiên thần đáng yêu cả, taehyung sẽ không để đôi cánh nhỏ ấy vướng bận bất cứ điều xấu xa và tồi tệ nào xung quanh. bé con nên có được một cuộc sống tràn đầy yêu thương, nhưng trần thế thích trêu ngươi, ở bên cạnh taehyung, chẳng có ngày nào bé con không vướng phải những điều xấu xa cả, chẳng qua là tâm hồn ngây thơ của đứa bé mười hai tuổi ấy, hồn nhiên không nhận ra thôi.
"daddy đang mệt mỏi với công việc sao ?" jungkook đấm đấm lên vai anh, quan tâm hỏi han, nghĩ đến việc mới buổi sáng daddy đã nằm uể oải ra bàn, bé con lại thấy lo lắng "hay daddy uống sữa của em cho bớt mệt được không ?"
"daddy không sao, chỉ là buồn ngủ chút thôi" taehyung kéo jungkook ngồi vào lòng mình, âu yếm rải những nụ hôn lụn vụn lên môi "còn sữa của em thì em phải uống chữ, uống sữa sẽ giúp em cao, như thế em mới hôn được daddy mỗi ngày"
bé con khúc khích cười, nó vòng tay ôm lấy lưng anh, xoa xoa mấy vòng "ngày kia lớp em duyệt văn nghệ rồi, daddy nhớ đến xem em hát nhé"
"tất nhiên rồi"
"em yêu daddy"
"daddy cũng yêu em"
"nhiều hơn số kẹo daddy cho yoongi không ?" bé con nũng nịu.
"hơn trăm nghìn lần ấy chứ" ...
cuộc gọi thứ hai của taehyung diễn ra là vào buổi trưa, nhưng cuộc gọi này nhắm anh về daegu với chất đống những càu nhàu và mắng chửi.
"jungkook à, em có thể sang nhà chú jimin một buổi chiều không, tối daddy sẽ về nhé"
"daddy đi đâu ?" jungkook ngừng việc vẽ mấy bức tranh lại. bé con đứng bật dậy, vò vò vạt áo trong khi bàn chân xoắn xuýt lại với nhau vì uất ức. nó thấy như mình sắp khóc đến nơi "nhỡ daddy lại quên không đón em thì sao ?"
"không có chuyện đấy lần hai đâu bé con, daddy đi có chút chuyện gia đình. ở với chú jimin cũng vui lắm, chú ấy sẽ chọc cho em vui" taehyung ôm bé con đang sụt sịt vào lòng, vỗ về nhẹ nhàng như sợ nó bị tổn thương "khi về daddy sẽ hôn em và tặng em thật nhiều kẹo dâu, được không ?"
jungkook ấm ức gật đầu một cái, dù trong lòng nó chẳng muốn chút nào, nó chỉ muốn cả ngày được ở bên cạnh daddy thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com