seventy
"không! ông sẽ không bao giờ có được tôi đâu, tên khốn bắt cóc, ông nghĩ ông lừa được tôi sao? không đâu, tôi không ngu dốt lần thứ hai đâu"
jungkook lắc đầu nhìn taehyung, nó hét toáng lên, giật lấy tấm ảnh gia đình từ trên tay anh. ngọn lửa chưa kịp liếm lên tấm ảnh đã bị một lực cuốn bay đi rồi dập tắt. nó khoái chí nhìn anh, bò lùi lại vài bước rồi vội vã chạy lên cầu thang, đóng sầm cửa phòng ngủ lại rồi khoá trái.
taehyung bần thần nhìn lên lầu, rồi nhìn cái bật lửa trên tay. tiếng cửa đóng lại một lực thật mạnh và câu nói của nó quanh quẩn trong tâm trí anh tựa như một thứ phép thuật ma quái nào đó ghìm chặt hai chân anh lại. anh chết trân tại chỗ. từng cơn nhức mỏi từ gáy dồn xuống hai chân, cuộn ngược lên bóp chặt trái tim của anh lại. đau đớn bủa vây khắp cơ thể như chính anh mới là người chịu thương tổn nặng nề. nỗi thất vọng khiến anh quỳ thụp xuống, oằn người lại, đầu chạm xuống đất như một kẻ thua cuộc. và chẳng khóc nổi.
anh biết, cho dù có yêu thương nó như thế nào thì đứa trẻ kia vẫn sẽ không tha thứ cho anh, và dù anh có cố gắng thêu dệt một giấc mộng thật hồng, thì nó cũng sẽ chẳng đoái hoài mà sa chân vào lần nữa. đối với nó, anh có lẽ là một điều gì đó thật khủng khiếp, là một gã bắt cóc, một gã tội đồ, một gã biến thái, có khi là một gã cưỡng hiếp, cao gần một mét tám và âu yếm bế trên tay đứa con trai bé bỏng. vẻ ngoài đứng đắn và lịch thiệp với tất cả mọi người, nhưng ẩn sâu trong lòng lại giữ một mong muốn bệnh hoạn chẳng ai dám tưởng.
...
một tháng nữa lại trôi qua, thỉnh thoảng taehyung vẫn trở lại nội thành seoul thăm ông nội, nghe ông kể về quá khứ với câu chuyện hai người lính và nguyện ước của mình. ông càng ngày càng ốm yếu, bố mẹ anh cũng thường xuyên gọi lại cho anh, gây áp lực về chuyện mau chóng kết hôn, thậm chí còn đe doạ sẽ tìm đến cảnh sát nếu anh còn tự tiện sống tách biệt bên ngoài.
"tao biết mày đang ở với thằng nhóc đó của mày. mày chắc chắn đang giam giữ nó trong cái ngôi nhà đấy. khôn hồn thì trở lại nội thành seoul đi. phạt con cái phải phạt nghiêm, tao cũng chẳng rủ lòng thương mà bao che cho đứa con có tội pháp luật. mày mau về đây, kết hôn với hyewon và tao sẽ xem xét về việc cho đứa trẻ của mày về một nhà"
"taehyung à, ông con già yếu lắm rồi. đừng để ông chết không nhắm mắt chứ. con không xoay chuyển kịp, chẳng biết diễn biến tiếp theo như nào đâu. mau về nhà đi, mẹ sẽ chấp nhận đứa con nuôi của con"
thường xuyên nhận được những cuộc gọi gây áp lực nặng nề như vậy của ông bà kim, và cả sự không hợp tác của jungkook khiến taehyung bị bức đến khủng hoảng tinh thần. tiều tuỵ đến mức gầy xọp cả người trong một thời gian ngắn, anh không biết phải xoay sở thế nào trong tình huống như này. nước đi nào cũng nhiều khó dễ. anh biết nếu mình trở về, đồng nghĩa với việc an phận với chuyện của bố mẹ, ông bà kim nói rằng sẽ chấp nhận đứa con nuôi của anh nếu anh chịu kết hôn với hyewon, anh biết chuyện đó dù có xảy ra thì cũng chỉ trong thời gian ngắn. đứa trẻ láu cá và quái quỷ kia sẽ còn lâu mới chịu chấp nhận cảnh như vậy, và sau cùng nó cũng sẽ rời xa anh mà thôi. còn nếu anh không trở về, không những thành gã biến thái bắt cóc và giam giữ trẻ em, mà còn là thằng cháu bất hiếu, tội đồ của gia đình, thậm chí nếu còn bị xử ra toà, không chừng cái gông tù cũng sẽ theo anh phải mười năm. mệt mỏi cứ đeo bám từ ngày này qua ngày khác, đứa trẻ mình nuôi nấng vẫn cứ tránh mặt anh, dạo này nó còn hay lèm bèm những câu chửi bới nói anh chẳng ra gì. anh chợt muốn bỏ cuộc, và những phương án có lợi cho bản thân tràn đầy suy nghĩ. tại sao anh phải trở nên luỵ tình như vậy với một đứa trẻ dở tính, tại sao phải khổ sở như vậy vì một đứa nhóc mười ba tuổi suy nghĩ không thông. và tại sao anh phải tự đẩy mình tới cái giới hạn phạm pháp này chỉ để bên cạnh một thằng nhóc càng ngày càng ghét mình. làm tất cả những chuyện đó anh được lợi gì ngoài đau khổ ? ngay từ lúc jungkook thích yoongi, anh giữ vững tâm lý chỉ coi nó là một đứa con nuôi không hơn không kém. chăm sóc và nuôi nấng nó, thậm chí kết hôn với hyewon ngay từ ban đầu và rồi nhận nuôi nó. mọi chuyện không phải có khi sẽ dễ dàng hơn rất nhiều sao? liệu bây giờ quay đầu về bờ còn kịp ?
"em ghét tôi rất nhiều phải không? em không còn yêu tôi nữa, cũng đã không còn cười với tôi, còn chửi bới tôi là một gã đốn mạt. vậy tôi còn yêu em vì mong ước gì nữa đây, jeon jungkook ?"
"tôi có một tình yêu rất lớn đối với trẻ con, thậm chí mùa hè năm đó đã trốn việc để đi làm tình nguyện. tôi đã luôn coi tình cảm với trẻ con chỉ là tình yêu đơn thuần không vụ lợi, vậy mà khi gặp em, tôi lại trở thành một gã biến thái khốn nạn đến như vậy. đây không phải lỗi của tôi, là em tự giả ngây ngô cố tình rơi vào tầm ngắm của tôi. ngay từ đầu em gặp tôi chẳng phải tình cờ, mà em đã xây dựng mục đích rõ ràng để mong mỏi quay lại cái tình yêu oái oăm với bố ruột của em năm em bốn tuổi. vậy là em mới là kẻ bị lừa, hay là tôi đây ?"
"cố tình ôm lấy cổ tôi, làm những cái dáng ngây thơ một cách đàng điếm để khiêu khích, và rồi gạt tôi ra khi tôi đã sa lưới, hoá ra chỉ coi tôi như một thú vui để trả thù ông bố có cái dáng giống tôi đã đối xử tồi tệ với em hồi còn thơ ấu"
"thằng nhóc quỷ quyệt, tôi bị em lừa rồi"
"kết thúc thôi, jungkook à, em chơi đủ rồi. lừa một người hơn em mười sáu tuổi, em cũng giỏi lắm. tôi đã rất đau khổ vì trò đùa của em rồi, chúng ta sẽ cắt đứt mối liên hệ này, tôi không còn là ba nuôi của em nữa, mau trở về cái trung tâm khốn nạn của em đi. tôi sẽ đi kết hôn, sống một cuộc đời nhàm chán vốn có của mình. tạm biệt em"
taehyung nhẩm lại đi nhẩm lại kịch bản tự xây dựng trong đầu mình, cố tình áp đặt đứa trẻ non nớt kia mới là người gây hoạ để hạ quyết tâm rời xa nó. trong đêm tối, anh cười cay đắng cầm lấy điện thoại, lần gọi duy nhất cho bố mẹ sau một thời gian dài này, chẳng để làm gì khác ngoài việc bỏ cuộc. anh mệt rồi.
"bố mẹ, con sẽ kết hôn với hyewon".
jungkook đang nằm trên giường, đêm khuya rồi nhưng nó vẫn chưa ngủ, mở choàng mắt sau khi nghe thấy tiếng nói của anh thật khẽ. nó nín bặt, một sự giải thoát bùng lên trong lòng khiến nó sung sướng đến mức run rẩy. tưởng tượng đến cảnh thoát được khỏi gã bắt cóc đã giam giữ nó hơn hai tháng nay, nó bật cười thành từng tiếng, nhưng sống mũi nó lại cay xè, nó bỗng nhiên thấy nuối tiếc, rồi nó ôm mặt khóc rưng rức. thoát được khỏi vòng tay của anh, nó sẽ lại trở về nơi bắt đầu. đến cuối cùng thì nó vẫn là một đứa trẻ bị bỏ đi. chẳng được ai thương, và cũng chẳng thương ai cả. nó biết mà, nó đoán đúng, anh bỏ rơi nó được một lần, chẳng có lí nào không thể bỏ thêm lần thứ hai. hai gia đình đều đối xử chẳng ra gì với nó, vậy thì cần thiết gì phải tìm đến gia đình thứ ba ?
nó bỗng nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, vội vã nhắm mắt giả vờ ngủ. hơi ấm lại gần nó, chăn được kéo lên, và một lực nhẹ đặt lên tấm nệm. nó giật mình vì có vòng tay luồn qua eo nó, ôm nó vào lòng. lâu lắm rồi anh mới nằm cùng giường với nó.
"em chưa ngủ sao ?"
"đừng có ôm tôi như thế, ông định làm gì tôi ?" nó nhảy bật ra khỏi giường, nép lại một góc. đến khi định thần lại, nó thấy anh đã nằm im ngủ thiếp đi rồi. nó nhăn nhó, gã ấy ngủ ở trên giường của mình rồi thì nó phải nằm ở đâu đây ? vừa định xuống nhà nằm sopha ngủ, cổ tay nó bỗng nhiên bị bắt lại. nó kinh ngạc quay đầu.
"em nghe thấy cuộc trò chuyện rồi phải không ? em chỉ đang giả vờ ngủ, giống như tôi vừa nãy"
"vậy thì sao ?"
"em có thấy vui không ?"
nó chột dạ, muốn gật đầu hét thật to rằng điều này thật tuyệt vời, nhưng cổ họng nó lại bị thứ gì đó bít lại, khiến nó khó thở, rồi nước mắt từ đâu lại tràn đầy trên khoé mi.
"sao em lại khóc? khóc vì vui phải không, rời xa tôi em sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự đúng chứ? tôi kết hôn, em lớn lên, rồi em đi tìm người mới, người sẽ trao cho em thứ tình yêu đúng đắn và phù hợp với xã hội" taehyung vừa nói, vừa nuốt ngược nước mắt lại trong lòng. anh nhìn đứa bé cúi gằm mặt, cắn chặt môi, nước mắt cứ rơi lã chã, anh khẽ cười "hay là em lại thấy nuối tiếc rồi? vì sẽ chẳng có người nào yêu thích em một cách bi luỵ như thế, mua tặng em bất cứ thứ gì em muốn. a, hay em lại thấy ngoài tôi ra thì trước đó còn có bố ruột của em cũng từng như thế, nhưng hắn ta hãm hiếp và lợi dụng em vì mục đích xấu, còn tôi chẳng dám làm điều gì quá với em cả, phải không ?" anh thấy nó ngày càng khóc tợn hơn, hai chân run rẩy hơi gập xuống. tay anh vẫn nắm lấy cổ tay nó, anh biết nó có thể giật ra, nhưng nó đã không làm vậy, nó chắc chắn còn luyến tiếc điều gì, nó vẫn còn mong mỏi, còn hi vọng, anh biết mình lại lừa nó được lần nữa rồi, cuộc gọi điện thoại vừa nãy mà nó nghe thấy chỉ là tập duyệt, mặc dù đã dựng lên tình huống mình là người bị hại, cố gắng hạ quyết tâm ghét bỏ nó, nhưng anh vẫn chẳng thể làm nổi, anh không đủ can đảm gọi điện cho bố mẹ để nói rằng mình muốn kết hôn, trước khi bỏ cuộc, anh vẫn muốn hi vọng về một lần cuối.
"tôi chưa từng làm gì quá đáng với em cả, chưa từng đánh đập em, có lớn tiếng với em cũng chỉ một lúc rồi lại dỗ dành ôm em vào lòng. mỗi lúc tâm lí em bất thường, em cào tôi, đánh tôi, chửi bới tôi, tôi vẫn chẳng làm gì cả, chỉ ôm em dỗ dành hết lần này đến lần khác. cả lúc em nói rằng em thích yoongi, tôi cũng không sock tới mức đẩy em ngã xuống từ trên cầu thang như bố ruột em đã làm với em trước đó. tôi ngăn không cho em thích yoongi, vì tôi ghen, vì tôi yêu em, nên mới cho em rời khỏi chung cư đó. sợ em bỏ đi, tôi mới cố gắng giam giữ em lại, ngoài giam giữ ra, tôi vẫn rất yêu thương em, tất cả những thứ đó tôi đều làm vì yêu em, vì chính em, tại sao em lại phải sợ hãi tôi, chẳng phải so với gã khốn đã suýt hãm hiếp em, tôi hơn rất nhiều, rất rất nhiều à ?"
giọng anh chẳng biết lúc nào mà lớn tiếng lên, căng thẳng đến mức khiến jungkook cứng đơ người chỉ có thể ngồi khuỵu xuống, anh rời khỏi giường, lại gần ôm nó vào vòng tay, bế nó lên, để mái đầu nhỏ gục vào vai rồi lại vươn tay vỗ về "em mau quyết định đi. nếu còn yêu tôi, dù chỉ một chút hãy nói với tôi, tôi sẽ nuôi em, chờ em lớn, gạt bỏ hết định kiến xã hội để yêu em. còn nếu em không còn yêu tôi nữa, tôi sẽ rời xa em ngay lập tức. em sẽ không bao giờ phải nhìn thấy mặt tôi nữa. mau chọn đi, bé yêu của tôi".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com